Những đoạn video đó là do Lý Đại Căn lén quay lại khi hắn và Vương Thúy Hoa đang mặn nồng, mục đích là để tống tiền những người như Vương Thúy Hoa.

Tôi nhướng mày, không trả lời ngay.

"Ồ? Thành quả 'săn mồi' của m/a nữ bị người ta ghi lại rồi sao?"

Giọng điệu của tôi mang theo một chút mỉa mai không dễ nhận ra.

"Lúc trước chẳng phải bà từng muốn dùng ảnh của tôi để câu mấy lão già đó sao? Sao bây giờ đến lượt mình thì lại sợ rồi?"

Vương Thúy Hoa bị tôi chặn họng đến mức mặt xanh mặt trắng, đôi môi r/un r/ẩy, không thể phản bác lấy một lời.

Trong đôi mắt đục ngầu của bà ta tràn đầy sự sợ hãi và c/ầu x/in.

"Mãn Mãn à, mẹ đã lớn tuổi thế này rồi, ch*t cũng không sao, nhưng không thể để mất danh dự lúc cuối đời được!"

"Coi như mẹ c/ầu x/in con, được không?"

Tôi lạnh lùng nhìn dáng vẻ đ/au khổ c/ầu x/in của Vương Thúy Hoa.

Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, bà ta đã thoi thóp, hốc mắt sâu hoắm, da dẻ nhăn nheo vàng vọt, cả người g/ầy như một bộ xươ/ng khô.

Đeo máy thở, mỗi câu nói đối với bà ta đều là một sự tr/a t/ấn.

Nhưng tất cả đều là do bà ta tự chuốc lấy.

"Tôi không giúp được bà."

Tôi cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường của bà ta rồi đưa tới.

Trên đó có rất nhiều tin nhắn chưa đọc.

Tôi đã báo cảnh sát bắt Lý Đại Căn, hắn ta cứ ngỡ là Vương Thúy Hoa báo án nên sinh lòng h/ận th/ù, trước khi bị bắt đã tung hết tất cả ảnh và video trong điện thoại ra ngoài.

Trước đó, vì muốn khoe khoang thân phận phu nhân tổng tài, Vương Thúy Hoa đã kéo Lý Đại Căn vào nhóm gia đình, nhóm cư dân... đủ các loại nhóm lớn.

Giờ đây, trong nhóm mọi người đều đang ch/ửi bới Vương Thúy Hoa già mà không đứng đắn, đ/au mắt, thậm chí còn một thời gian lên cả hot search của thành phố.

"Sao có thể như vậy!"

Vương Thúy Hoa không thể tin vào mắt mình, bàng hoàng đến mức ho ra m/áu, vừa x/ấu hổ vừa tức gi/ận đến đỏ cả mặt.

"Không không, không... tại sao hắn lại có thể tung ra ngoài?"

"Tại sao hắn nhất định muốn tôi ch*t không nhắm mắt!"

"Xóa... mau xóa giúp tôi... Mãn Mãn!"

Lời chưa nói hết, bà ta đã co gi/ật đ/au đớn. Sau này nghe nói lúc ch*t bà ta vẫn không nhắm mắt, cũng chẳng có ai thu x/ác, sau khi hỏa táng qua loa thì đổ tro cốt xuống nhà vệ sinh.

Tôi hít sâu một hơi rồi rời khỏi b/ệnh viện.

Bên ngoài nắng đang rất đẹp.

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho mẹ mình.

"Mẹ, mẹ thu dọn xong chưa? Chuyến du lịch vòng quanh thế giới của chúng ta, nên xuất phát thôi."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bị Tổng Tài Nhận Nhầm Là Người Yêu Qua Mạng

Chương 17
Ngày đầu tiên tôi đến công ty mới làm việc. Vị sếp lần đầu gặp mặt đã gọi tôi vào văn phòng, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Anh ấy vui mừng gọi tôi là vợ. Đúng lúc tôi còn đang chết lặng, định kiện anh ta tội quấy rối tình dục nơi công sở... Thì trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, vẻ mặt của nam phụ đúng là ngơ ngác luôn. Thật ra em trai kế của cậu ấy mới là người yêu qua mạng của công, nhưng lại dùng ảnh của cậu ấy, nên công mới nhận nhầm nam phụ là bé thụ.】 【Công là người rắn. Lúc yêu qua mạng, anh ấy từng nói với bé thụ rằng mình bị khuyết tật cơ thể, dọa bé thụ sợ đến mức lấy luôn ảnh của ông anh kế mà mình ghét để làm ảnh đại diện.】 【Cười chết mất! Bảo người ta là người khuyết tật tận hai lần, bảo sao bé thụ không bị dọa.】 【Không sao đâu. Về sau gặp công ngoài đời, bé thụ lập tức "chân hương", quay sang theo đuổi chồng tương lai, ăn đường no căng luôn.】 Tôi sững người. Nhìn người đàn ông đẹp như cực phẩm trước mặt, tôi giơ tay ôm lấy anh. "Anh yêu, anh chính là người yêu qua mạng của em sao?"
57
3 Mèo của anh Chương 15
8 Ăn tạp Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mảnh Hương Nhài

Chương 19
Khi Tạ Vọng dẫn theo một cô gái xinh đẹp đến buổi tụ tập, tôi đang đứng ngoài cửa, tình cờ nghe thấy có người lên tiếng trêu chọc anh: "Thái tử gia, đây mới đúng là gu thẩm mỹ của cậu chứ. Sao năm đó cậu lại nhìn trúng Trần Mạt vậy?" Anh hờ hững cười cười: "Chưa yêu đương với con gái bình thường bao giờ, thử một chút không được sao?" Tôi không khóc lóc ầm ĩ, cũng chẳng bước vào chất vấn, chỉ quay lưng đăng ký đi Áo Thành làm sinh viên trao đổi. Mãi về sau, Tạ Vọng mới chậm chạp nhận ra đã hai tháng rồi mà không thấy tôi liên lạc với anh, bèn bay đến Áo Thành ngay trong đêm. Nào ngờ anh lại bắt gặp cảnh người anh em tốt nhất của mình đang ôm chặt tôi vào lòng, trên người vương vấn mùi hương nhài của tôi. Đôi mắt Chu Cảnh Ngật đong đầy ý cười mãn nguyện: "Tạ Vọng, là tự tay cậu dâng cơ hội này cho tôi." Đêm ấy, Chu Cảnh Ngật cúi người hôn tôi với động tác nôn nóng và mãnh liệt hơn hẳn ngày thường. "Trần Mạt, anh đến đòi phần thưởng cho tối nay đây."
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
0