“Thế nào, Sầm Khê? Tiếp tục hôn lễ của chúng ta đi, anh đảm bảo sẽ đối xử với em tốt gấp vạn lần tên Lục Cảnh Uyên thật sự kia!”
“Lục Cảnh Uyên thật sự đang ở đâu?” Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại.
“Kết hôn với anh.” Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, sự cố chấp trong mắt gần như hiện hữu: “Chỉ cần chúng ta kết hôn, Lục Cảnh Uyên tự nhiên sẽ trở về.”
Tôi cũng nhìn xoáy vào hắn: “Tôi phải x/ác nhận anh ấy có an toàn hay không.”
“……Được.” Cố Ngôn cuối cùng cũng chịu thua, bất đắc dĩ mở phần mềm giám sát lên, trên màn hình hiện ra một tầng hầm tối tăm.
Lục Cảnh Uyên bị trói trên ghế, tóc tai rối bời, trên mặt có những vết thương rõ rệt.
Anh nhắm nghiền mắt, lồng ngựk phập phồng yếu ớt, trông như sắp không qua khỏi.
“Cố Ngôn, đây là phạm pháp!” Tôi nghiến răng, gần như mất đi lý trí.
“Phạm pháp?” Hắn cười ha hả, tiếng cười nghe chói tai giữa con phố vắng: “Nhìn cái này đi.”
Hắn lấy từ trong túi ra một tờ giấy, lắc lắc trước mặt tôi.
Tôi cầm lấy xem, đó lại chính là chữ ký tay của Lục Cảnh Uyên, trên đó viết anh đồng ý bị giam cầm và tuyên bố đây là lựa chọn tự nguyện của mình.
“Điều này không thể nào!” Tôi thốt lên, nhưng nét chữ cực kỳ quen thuộc kia lại nói với tôi rằng tất cả đều là thật.
Lục Cảnh Uyên, cái đồ n/ão lợn nhà anh! Rốt cuộc anh đang nghĩ cái gì thế hả!
Cố Ngôn tỏ vẻ nắm chắc phần thắng, dù sao Lục Cảnh Uyên cũng đang nằm trong tay hắn, tôi chẳng khác nào con cừu chờ làm th!t.
Khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười tà/n nh/ẫn, giọng điệu đầy vẻ giễu cợt: “Sau khi Lục Cảnh Uyên phát hiện ra tôi phẫu thuật thẩm mỹ, cái tên ng/u ngốc đó, lại muốn đá/nh cược với tôi, anh ta còn bắt tôi phải kết hôn với cô!”
Hắn dừng lại một chút, như đang thưởng thức sự ng/u xuẩn đó: “Giao kèo của chúng tôi là, nếu đến tận khi hôn lễ kết thúc mà cô vẫn không phát hiện ra tôi, thì anh ta sẽ rút lui vĩnh viễn; còn nếu bị phát hiện, tôi sẽ rút lui.”
Cố Ngôn đột ngột tiến lại gần tôi, ánh mắt rực lửa: “Khê Khê, em nói xem có phải anh ta rất ng/u không? Thậm chí còn bắt tôi phải giam cầm anh ta lại!”
“Anh ấy không ng/u.” Tôi lạnh lùng đáp: “Bây giờ là anh thua rồi!”
“Phải, tôi thua rồi!” Cố Ngôn cười lớn: “Cho nên, tôi mới nói anh ta rất ng/u! Bởi vì tôi vốn dĩ sẽ không bao giờ tuân thủ giao kèo!”
“Sầm Khê.” Cố Ngôn túm lấy cánh tay tôi: “Từ bây giờ trở đi, em không bao giờ có thể rời xa tôi được nữa. Nếu em có ý định khác, tôi không dám đảm bảo Lục Cảnh Uyên sẽ còn ngày được nhìn thấy ánh mặt trời.”
Tôi nghiến ch/ặt răng, nhưng chẳng thể nói được gì.
“Đúng rồi, nói cho tôi biết, làm sao em phát hiện ra tôi? Có phải tôi chưa đủ hoàn hảo không?”
Tôi im lặng một lát, chậm rãi mở lời: “Tôi thiếu cảm giác an toàn, nên Lục Cảnh Uyên đã hứa với tôi, bất kể lúc nào hay ở đâu, chỉ cần chúng tôi chơi ‘oẳn tù tì’, anh ấy sẽ luôn chỉ ra cái búa, vì cái búa là thứ ngốc nghếch nhất, nhưng cũng là chỗ dựa vững chắc nhất. Anh ấy nói anh ấy sẽ luôn thua tôi.”
Không khí như đông cứng lại.
Một lúc lâu sau, Cố Ngôn mới cười khổ một tiếng.
“Thì ra là vậy. Tôi còn tưởng là sơ hở gì gh/ê g/ớm lắm.”
“Đây chính là sơ hở lớn nhất.” Tôi lạnh lùng phản bác.
Cố Ngôn kh/inh miệt nói: “Tùy em, bây giờ em chỉ có một lựa chọn, đó là gả cho tôi.”
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu: “Được, tôi đồng ý với anh, nhưng có điều kiện.”
“Váy cưới phải đặt may lại, tôi không thể mặc cái bộ cũ kia.” Tôi mở mắt ra, cố gắng tỏ vẻ chân thành nhất có thể: “Dù sao thì lần này tôi gả cho Cố Ngôn, chứ không phải Lục Cảnh Uyên.”
Cố Ngôn sững sờ, sự cuồ/ng hỉ hiện rõ trên khuôn mặt.
“Được, tôi đồng ý với em! Ngày mai, ngày mai chúng ta sẽ đi đặt may.”
“Nói là phải giữ lời.”
Từ kh//âu thiết kế đến thành phẩm, váy cưới đặt may cần không ít thời gian.
Mà đúng lúc này, thứ tôi thiếu nhất, chính là thời gian.
“Khê Khê à, đã làm hòa rồi, chi bằng đi đăng ký kết hôn trước đi?”
Nghe tin chúng tôi làm hòa, mẹ Lục mừng rỡ, chớp mắt đã bắt đầu dò hỏi: “Hôn lễ có thể chuẩn bị từ từ, nhưng giấy tờ thì phải làm trước.”
Tim tôi thắt lại, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản: “Vội vàng như vậy làm gì?”
“Chủ yếu là sợ đêm dài lắm mộng.” Cha Lục thẳng thắn nói: “Tính con bé này quá thất thường, nhỡ đâu lại đổi ý thì sao?”
Cố Ngôn mắt sáng lên, nhưng vẫn tỏ ra vẻ đang nghĩ cho tôi: “Cha mẹ, thật sự không cần gấp thế đâu.”
“Không được!” Cha Lục thái độ kiên quyết: “Ngày mai đi cục dân chính luôn, chuyện này không thể trì hoãn thêm được nữa!”
Đúng lúc này, may mà Lục Tư D/ao kịp thời xông vào kéo tôi đi, coi như tạm thời giải vây cho tôi.
Trong gara, hai đứa tôi lén lút lên xe.
“Chị Khê, em đã điều tra rồi.”
Tim tôi thắt lại: “Có tra ra được gì không?”
“Từ khi anh trai em mất tích, tất cả những nơi mà tên Cố Ngôn đó từng đến, em đều đã kiểm tra.” Mắt Lục Tư D/ao đỏ hoe: “Nhưng không có bất kỳ manh mối nào.”
“Đừng gấp, chúng ta nghĩ cách khác.” Tôi nắm lấy tay cô ấy, nhưng trong lòng cũng chẳng còn hy vọng gì.
Lục Cảnh Uyên, đồ ngốc nhà anh, rốt cuộc anh đang ở đâu?