Không phải q/uỷ, mà là một sinh h/ồn phiêu diễu không định.
Người đến mặc bộ đồ b/ệnh nhân, sắc mặt trắng bệch nhưng không giấu nổi khí thế của kẻ ở ngôi cao lâu ngày. Vừa nhìn thấy tôi, ông ta liền quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục.
"Đại sư Khương! C/ứu tôi! C/ầu x/in ngài c/ứu tôi!"
Tôi sững sờ. Đây chẳng phải là Vương Đông Hải, người giàu nhất thành phố với tài sản nghìn tỷ thường xuất hiện trên tin tức tài chính sao?
Ông ta khóc lóc thảm thiết, không còn chút uy nghiêm nào của bậc tỷ phú.
"Tôi bị u/ng t/hư tuyến tụy giai đoạn cuối, bác sĩ nói tôi chỉ còn sống được ba ngày nữa!"
"Tôi nguyện dùng năm mươi tỷ tài sản để đổi lấy mười năm dương thọ!"
Đối mặt với lời khẩn cầu của người giàu nhất, tôi mở cuốn sách quy tắc ra. Các điều khoản giao dịch tự động hiện lên trên trang giấy.
Tôi lạnh lùng cất lời: "Năm mươi tỷ, chỉ đủ m/ua ba năm."
"Không mặc cả."
Vương Đông Hải không chút do dự, đi/ên cuồ/ng dập đầu.
"Ba năm! Ba năm cũng được! C/ầu x/in đại sư c/ứu tôi!"
Tôi đưa tay ra, năm ngón tay xuyên thẳng qua ngựk sinh h/ồn của Vương Đông Hải. Ông ta không cảm thấy đ/au đớn gì, chỉ k/inh h/oàng nhìn hành động của tôi.
Tôi vô cảm rút ra từ cơ thể ông ta một khối b/ệnh căn đen sì đang không ngừng ngọ nguậy, tiện tay ném vào kho của tiệm cầm đồ.
Tôi lấy ra từ trong kho ba năm tuổi thọ đã cầm cố được từ đám c/ôn đ/ồ trước đó, hóa thành một luồng sáng trắng đá/nh vào h/ồn thể của Vương Đông Hải.
Một vụ m/ua b/án vốn không, lãi vạn lần đã hoàn tất.
Trong phòng ICU của b/ệnh viện, Vương Đông Hải đột ngột ngồi dậy từ giường b/ệnh, nôn ra một ngụm m/áu đen, cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm chưa từng có. Kết quả kiểm tra cho thấy, tế bào u/ng t/hư đã biến mất hoàn toàn.
Ông ta chuyển ngay năm tỷ tiền mặt cho tôi làm tiền cọc, đồng thời chuyển nhượng quyền sở hữu tòa nhà Đế Vương ở thành phố này sang tên tôi.
"Anh Khương, đây là chút lòng thành của tôi!"
Ngày hôm sau, tôi khoác lên mình bộ vest cao cấp do Vương Đông Hải phái người gửi đến, lái chiếc Rolls-Royce đến b/ệnh viện thăm bố mẹ. Vừa đến hành lang phòng VVIP, tôi đã chạm mặt một cặp đôi không ngờ tới.
Lý Cường ngồi trên xe lăn, khắp người cắm đầy ống truyền. Lâm Hiểu Hiểu đẩy xe cho hắn, sắc mặt vàng vọt, hốc mắt sâu hoắm. Họ vậy mà lại từ nước ngoài quay về ngay trong đêm.
Lý Cường nhìn thấy tôi, trong đôi mắt vẩn đục lập tức bùng lên sự oán đ/ộc.
"Khương Bạch! Thằng phế vật nhà mày! Còn dám xuất hiện trước mặt tao!"
Hắn dựa vào việc bố hắn vừa thông qua qu/an h/ệ để bắt mối với tỷ phú Vương Đông Hải, nên khí thế cực kỳ hung hăng.
"Cái phòng VVIP này anh Cường đây lấy! Mau bảo hai lão già ch*t ti/ệt của mày cút ra ngoài!"
Lâm Hiểu Hiểu ở bên cạnh cũng phụ họa đầy mỉa mai.
"Khương Bạch, nể tình xưa nghĩa cũ, giờ mày quỳ xuống c/ầu x/in anh Cường đi."
"Anh Cường tâm trạng tốt, biết đâu còn ban cho bố mẹ mày một cái giường phụ ở ngoài hành lang."
Tôi nhìn đôi nam nữ cặn bã này rồi bật cười. Tôi vung tay t/át thẳng một cái vào gương mặt phẫu thuật thẩm mỹ của Lâm Hiểu Hiểu.
"Mày là cái thá gì?"
"Dùng tiền của tao m/ua xe lăn, ngồi có thấy thoải mái không?"
Lâm Hiểu Hiểu ôm mặt, không thể tin nổi nhìn tôi. Lý Cường tức gi/ận run người, chỉ tay vào tôi hét lớn: "Bảo vệ! đá/nh nó ra ngoài cho tao!"
Viện trưởng b/ệnh viện được nhà hắn m/ua chuộc lập tức dẫn theo vài tên bảo vệ vây lại. Đúng lúc này, một giọng nói uy nghiêm vang lên ở cuối hành lang.
"Tao xem đứa nào dám đụng vào anh Khương một cái!"
Vương Đông Hải dẫn theo hơn mười vệ sĩ áo đen bước tới. Bố của Lý Cường, một gã trung niên bụng phệ, mặt mày nịnh nọt chạy lên đón.
"Chủ tịch Vương! Sao ngài lại tới đây? Chuyện nhỏ này sao cần đến ngài..."
Lời còn chưa dứt, ông ta đã bị Vương Đông Hải đ/á bay ra ngoài, lăn mấy vòng.
Cả hiện trường im phăng phắc. Giây tiếp theo, Vương Đông Hải bước nhanh đến trước mặt tôi, cúi chào chín mươi độ đầy cung kính.
"Anh Khương, để những thứ rác rưởi này làm bẩn mắt anh là lỗi của tôi."
"Anh có muốn tôi ném cả nhà chúng nó xuống biển cho cá ăn ngay bây giờ không?"
Lý Cường và Lâm Hiểu Hiểu nhìn cảnh này, cằm gần như rơi xuống đất, cơ thể run cầm cập không ngừng.
Nhà họ Lý nhanh chóng phá sản. á/c b/ệnh ch*t oan trên người Lý Cường và Lâm Hiểu Hiểu mỗi ngày đều tái phát, khiến họ đ/au đớn tột cùng, sống không bằng ch*t. Nhưng bố của Lý Cường, Lý Kiến Quốc, không hề cam tâm.
Ông ta b/án sạch tài sản cuối cùng, dùng số tiền lớn mời một thầy pháp hạ đ/ộc từ Đông Nam Á về, âm mưu dùng tà thuật đ/ộc á/c nhất để nguyền rủa gi*t ch*t tôi.
Đêm khuya, tôi đang kiểm kê lại thu hoạch trong ngày tại tiệm cầm đồ. Một luồng âm phong lạnh thấu xươ/ng đột ngột chui qua khe cửa. Tôi ngẩng đầu nhìn, bên ngoài tiệm cầm đồ không biết từ lúc nào đã bị bao vây bởi những con côn trùng màu m/áu.
Mỗi con to bằng ngón tay cái, tỏa ra mùi tanh nồng.
"Hạ đ/ộc? Múa rìu qua mắt thợ."
Tôi cười lạnh. Không đợi thầy pháp của đối phương kịp bày trận, tôi trực tiếp kích hoạt chế độ đòi n/ợ của tiệm cầm đồ.