Tôi gần như theo bản năng bịt miệng lại, nuốt ngược những lời chưa kịp thốt ra vào trong.

Từ Mậu Lâm lộ vẻ nghi hoặc: "Người đẹp nhỏ, vừa rồi em định nói gì thế?"

Cơ thể dường như vẫn còn lưu lại nỗi đ/au bị Từ Mậu Lâm chà đạp ở kiếp trước, tôi lạnh lùng xua tay: "Không có gì, em chỉ muốn cảm ơn Từ tổng thôi."

"Chuyện này thì có gì mà phải cảm ơn."

Từ Mậu Lâm giơ tay quẹt lên má tôi: "Tối nay nếu thể hiện tốt, sau này lợi ích sẽ không thiếu phần của em đâu."

"Từ tổng thật thiên vị~"

Thư ký của Từ Mậu Lâm là Mạc Hân làm nũng chen tôi sang một bên.

Cô ta quét mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, rồi mỉa mai: "Giang Vãn Tình, e là người ở tầng lớp như cô còn chưa từng nghe đến Thiên Khuyết nhỉ?"

"Đó là câu lạc bộ thượng lưu nơi mà một tối người ta tùy tiện tiêu xài cũng mất mấy chục triệu đấy."

Tôi thầm cười nhạo, không những tôi từng nghe qua, mà Thiên Khuyết còn là do một tay tôi sáng lập, chỉ là chuyện này ngay cả bố mẹ tôi cũng không biết.

Thấy tôi không nói gì, Mạc Hân cứ tưởng tôi bị dọa cho ngây người, bèn thiếu kiên nhẫn lườm tôi một cái: "Từ tổng bỏ ra mấy chục triệu đưa cô đi mở mang tầm mắt, cô chỉ cảm ơn bằng miệng thôi sao?"

Tôi không nhúc nhích, những nhân viên khác lại ngồi không yên.

Từng mỹ nữ chân dài tranh nhau xúm lại bên cạnh Từ Mậu Lâm, cố tình nũng nịu: "Không hổ là đại gia thực thụ, Từ tổng thật hào phóng."

"Cảm ơn anh yêu, đã đưa chúng em đi mở mang tầm mắt~".

Từ Mậu Lâm ôm trái ấp phải, được dỗ dành đến mức vô cùng đắc ý, lập tức phát lì xì lớn cho mọi người.

Nhìn thông báo trừ tiền liên tục hiện lên trên điện thoại, tôi nén cơn gi/ận trong lòng, ép bản thân phải bình tĩnh.

Đúng lúc này, Từ Mậu Lâm đưa bàn tay dơ bẩn của hắn về phía tôi.

"Sau khi đến công ty thì các em đều là chị em với nhau, em phải cố gắng học hỏi các chị em khác."

"Công việc duy nhất của các em, chính là hầu hạ cho ta vui vẻ."

Toàn thân tôi run lên bần bật, Từ Mậu Lâm này đúng là coi công ty thành hậu cung của hắn, hèn gì chi nhánh cứ liên tục thua lỗ.

Tôi kìm nén sự thôi thúc muốn đ/âm ch*t Từ Mậu Lâm, cho đến khi hắn ôm eo thư ký Mạc Hân quay về văn phòng, tôi mới lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Kiếp trước, sau khi x/ác định Từ Mậu Lâm quẹt chính là chiếc thẻ phụ tôi đưa cho bố mẹ, tôi đã lập tức nói tên bố mẹ ra để đối chất với hắn.

Nhưng hắn không những không mảy may hoảng lo/ạn, mà còn lập tức kéo tôi vào phòng nghỉ trong văn phòng hắn. Hắn trói tôi trên giường, dùng đủ loại công cụ bi/ến th/ái hànhz hạz tôi suốt ba ngày.

Cho đến giây phút cuối cùng trước khi trút hơi thở cuối cùng, hắn mới kh/inh khỉnh nói với tôi: "Giang Vãn Tình, tất cả những gì của nhà họ Giang vốn dĩ phải là của ta, là cô đã tráo đổi cuộc đời của ta."

"Chỉ cần cô ch*t đi, ta chính là người thừa kế duy nhất của nhà họ Giang!"

Lúc đó tôi mới biết, hóa ra hắn chính là đứa trẻ bị bế nhầm với tôi nhiều năm về trước.

Năm tôi năm tuổi được bố mẹ tìm về, họ đã đưa Từ Mậu Lâm trở lại với bố mẹ ruột của hắn.

Tôi cứ ngỡ bao nhiêu năm nay họ đã không còn liên lạc, nào ngờ bố mẹ tôi lại dùng tiền của tôi để nuôi dưỡng Từ Mậu Lâm.

Còn Từ Mậu Lâm thì cứ tưởng nhà họ Giang phất lên đột ngột, tất cả đều là công lao của bố mẹ tôi.

Sống lại một đời, tôi không chỉ muốn b/áo th/ù đòi n/ợ, mà còn muốn cho họ biết ai mới là người nắm quyền thực sự của nhà họ Giang!

Tôi lập tức gọi điện cho bố mẹ, hỏi họ về tình hình chiếc thẻ phụ đó.

Có vẻ như họ không biết tin nhắn thông báo của thẻ phụ sẽ gửi về điện thoại của tôi, nên tỏ ra vô cùng cứng lý lẽ.

Bố tôi gầm lên gi/ận dữ: "Cái thẻ đó đã đưa cho chúng tao rồi thì đó là của chúng tao, mày quản chúng tao tiêu gì làm gì."

Mẹ tôi vẫn thói mỉa mai như thường lệ: "Làm sếp rồi là gh/ê g/ớm lắm đấy, bố mẹ tiêu chút tiền cũng phải báo cáo!"

"Mày đừng quên, nếu không phải tao và bố mày đón mày từ cái xó xỉnh đó về, lại còn b/án mạng nuôi mày ăn học, mày có cơ hội làm sếp à?"

"Là chúng tao sinh mày, nuôi mày, giờ mày phát đạt rồi, đưa chúng tao bao nhiêu tiền cũng là chuyện đương nhiên."

Lời nói của bố mẹ như những thanh ki/ếm lạnh lẽo, đ/âm thẳng vào tim tôi.

Họ là bố mẹ tôi, tôi có nghĩa vụ phụng dưỡng họ.

Nhưng họ dường như đã quên, tôi không có nghĩa vụ phải giúp họ nuôi cái đồ bỏ đi là Từ Mậu Lâm.

Tôi im lặng cúp điện thoại, quay sang gửi tin nhắn cho trợ lý, bảo anh ta giúp tôi làm thủ tục với ngân hàng để khóa chiếc thẻ phụ đó.

Sau đó tôi lại gọi cho quản lý Thiên Khuyết: "Tối nay câu lạc bộ tôi có việc cần dùng, từ chối mọi khách khứa."

Sắp xếp xong xuôi mọi thứ, tôi mới chậm rãi bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Vừa ngồi vào chỗ, đã thấy Mạc Hân đầu tóc rối bời bước ra từ văn phòng Từ Mậu Lâm.

Cô ta liếc nhìn tôi, vẻ mặt đầy mỉa mai: "Chẳng qua cũng chỉ có chút nhan sắc thôi mà, cũng xứng để Từ tổng bao trọn cả Thiên Khuyết để chúc mừng sao."

"Nếu không có Từ tổng, e là loại nhà quê như cô cả đời cũng không biết cửa Thiên Khuyết mở về hướng nào đâu."

Tôi cười lạnh: "Mở về hướng Đông!"

Mạc Hân sững sờ: "Cô nói gì cơ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm