Từ xa, tôi nhìn thấy Cố Miểu Miểu chạy tới khoác tay Cố Tư An, nhưng trong lòng tôi lại chẳng còn chút d/ao động nào nữa.
Phần bình luận đi/ên cuồ/ng chạy chữ: “Nữ chính thật trơ trẽn! Nữ phụ hãy phản kích đi!”
Tôi nhấn chuông gọi tình nguyện viên của b/ệnh viện, ngồi xe lăn đi thẳng, ngay cả thủ tục xuất viện cũng không làm, tôi chỉ muốn trốn thoát thật nhanh.
Nhưng không ngờ vừa đến ven đường, một chiếc xe lao tới đ/âm sầm vào tôi. Tôi không kịp tránh né, bị hất văng đi hai mét, chiếc xe lăn văng ra xa. Khoảnh khắc ấy, bên cạnh tôi không một bóng người, rõ ràng là sắp thoát được rồi, tại sao chứ!
Trước khi ngất đi, tôi nghe thấy tài xế bước xuống xe và gọi điện thoại.
“Đại tiểu thư, cô ta rời b/ệnh viện rồi, tôi đã làm theo lời cô dặn.”
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đang ở trong phòng cấp c/ứu, vô số dòng bình luận lướt qua trước mắt.
“Nữ chính tại sao nhất định phải khiến nữ phụ ch*t chứ, cô ta thật đ/ộc á/c!”
“Nam chính cũng thật khốn nạn, nữ chính chỉ bị cảm thôi mà, vậy mà khi thấy nữ phụ gặp t/ai n/ạn xe cộ, anh ta vẫn đi dỗ dành nữ chính!”
“Nữ phụ hãy sống cho bản thân mình đi, nhất định phải kiên trì đừng ch*t nhé, không được để nam nữ chính đắc ý!”
Tôi cũng không muốn ch*t, nhưng cảm giác ngũ tạng lục phủ như bị đ/âm nát vậy.
“Nữ phụ từ khi bị hoán đổi mệnh cách, cơ thể yếu ớt không chịu nổi, tôi đoán cô ấy sắp ch*t rồi.”
Nếu tôi ch*t, Cố Tư An có nhớ đến tôi không? Có h/ận bản thân mình không?
Tôi chậm rãi nhắm mắt lại, tôi thực sự không chống đỡ nổi nữa.
Khi Cố Tư An chạy đến, anh ta chỉ nhìn thấy một căn phòng b/ệnh trống không.
Anh ta đứng không vững, ngã quỵ xuống đất, đôi chân mềm nhũn không thể đứng lên.
Tờ giấy chứng tử do bác sĩ đưa tới bị Cố Tư An x/é nát vương vãi khắp nơi.
“Em đừng dọa anh có được không, Tô Kỳ! Em cút về đây cho anh!”
“Em quay về đi, c/ầu x/in em!”
Tiếng gào thét của Cố Tư An vang vọng khắp cả tầng lầu.
Nhưng anh ta không hề nhìn thấy có một người đang nhìn chằm chằm vào mình từ phía không xa.
Một tuần sau, Tô Thời Diễn nhìn tivi rồi bật cười lạnh.
“Đây chính là người đàn ông em yêu sao?”
Đang uống nước, tôi nhìn thấy khuôn mặt đáng kinh t/ởm trên màn hình tivi, trong phút chốc có chút sững sờ.
Phần bình luận thi nhau chỉ trích.
“Nam chính khóc lóc thế này, tôi còn tưởng anh ta yêu nữ phụ sâu đậm lắm chứ.”
“Nữ phụ không được phép lụy tình đâu đấy, nếu không được thì nhìn nam phụ vai rộng eo thon của chúng ta đi!”
Đọc câu này, tôi suýt chút nữa sặc nước.
Tô Thời Diễn hừ lạnh hai tiếng: “Anh ta cũng yêu em đấy chứ, tang lễ mà làm rình rang như đám cưới vậy.”
“Em sẽ không còn yêu anh ta nữa chứ, đừng quên...”
Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười, bình tĩnh nói: “Yên tâm đi, tôi là người đã ch*t rồi.”
Tô Thời Diễn lấy ra một lá bùa nhét vào ốp điện thoại của tôi.
“Mệnh cách của hai người vừa được hoán đổi lại, gần đây ra ngoài mang theo nó sẽ tốt hơn.”
Tôi cầm lấy điện thoại, nếu không phải đã liên lạc trước với Tô Thời Diễn, có lẽ tôi đã ch*t thật rồi, cũng may là còn kịp.
Hóa ra lần nhập viện này, họ vốn không định để tôi rời khỏi b/ệnh viện còn sống.
Hóa ra họ biết năng lực của Tô Thời Diễn, bảo sao ngay từ đầu Cố Tư An đã không cho tôi tiếp xúc với anh ấy, ngay từ khi mới ở bên nhau, anh ta đã bày sẵn kế hoạch rồi.
Tôi siết ch/ặt điện thoại, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang khóc lóc thảm thiết trên tivi.
Anh ta đã từng thực sự yêu tôi sao?
Cạnh điện thoại cấn vào tay đ/au điếng, kéo tôi trở về thực tại.
“Vì mệnh cách đã được hoán đổi lại, nên vận xui đáng lẽ anh ta phải chịu cũng sẽ quay trở về trên người cô ta.”
Tô Thời Diễn dường như nhìn thấu tâm tư của tôi, đưa chiếc máy tính bảng ra trước mặt tôi.
“Nếu em muốn trả th/ù, đây là thời điểm tốt nhất.”
Trong máy tính bảng là thông tin về việc Cố Miểu Miểu leo núi bị ngã g/ãy xươ/ng.
“Lần này anh sẽ bảo vệ em, em chỉ cần làm những việc em muốn làm thôi.”
Tô Thời Diễn bỏ lại một câu rồi rời khỏi phòng.
Trong nháy mắt, những dòng bình luận màu hồng lấp đầy tầm mắt tôi.
“Ối dồi, nam phụ này ngọt ngào quá đi mất, Tô Kỳ em không được phép yêu nam chính nữa đâu đấy!”
“Đây mới đúng là kiểu người đàn ông lý tưởng!”
“Nữ phụ bé bỏng mau đi b/áo th/ù đi! Tôi vẫn muốn xem tình tiết sảng khoái.”
Nhìn mọi người đang phát cuồ/ng trong phần bình luận, tôi không khỏi bất lực.
Tô Thời Diễn luôn là thiên chi kiêu tử, hậu duệ của Thiên Huyền, năng lực của anh ấy có thể tìm được người tốt hơn, hơn nữa, bây giờ không phải là lúc để yêu đương.
Chập tối, tôi rảo bước vào b/ệnh viện.
Tranh thủ màn đêm, tôi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa đang khép hờ.
Cố Miểu Miểu nằm trên giường, chân phải bó bột kín mít, miệng lầm bầm ch/ửi bới.
“Tô Kỳ ch*t rồi mà sao mình vẫn xui xẻo thế này!”
Nghe tiếng mở cửa, Cố Miểu Miểu không buồn ngẩng đầu lên.
“Đã bảo trước khi vào cửa phải gõ cửa cơ mà!”
Không ai đáp lại, Cố Miểu Miểu nhíu mày hét lớn.
“Ai đó!”
Tôi nhẹ nhàng di chuyển đến cửa, ánh đèn b/ệnh viện chiếu lên người tôi trông chẳng khác nào một nữ q/uỷ.
“Á!”
Một tiếng hét chói tai vang vọng khắp b/ệnh viện, tôi bật đèn bên cạnh rồi bước vào.
“Gào rú cái gì!”
“Cô... cô... Tô Kỳ, cô chưa ch*t?”
Tôi bước đến bên giường b/ệnh, nhìn cô ta từ trên cao xuống.
“Nhờ phúc của cô, tôi vẫn còn sống.”
Sắc mặt Cố Miểu Miểu lập tức trắng bệch.