“Tôi từng thấy con nhỏ này, có phải là kỹ sư số 8 không?”

Còn có vô số những bình luận khó nghe khác.

Phần bình luận thay tôi đòi lại công bằng: “Nữ chính này sao mà trơ trẽn thế hả trời!”

“Một đám anh hùng bàn phím không biết sự thật mà cứ ch/ửi bới nữ phụ! Nữ phụ phản kích đi!”

Tôi không khỏi cảm thấy hổ thẹn, thực ra cách đây không lâu, họ cũng từng đứng về phía Cố Miểu Miểu.

Tôi nhíu mày lấy điện thoại gọi cho Cố Tư An.

“Anh không quản được cô em gái tốt của anh sao!”

Cố Tư An ở đầu dây bên kia khựng lại một lát.

“Chẳng lẽ cô không ngoại tình sao? Dù không có thì đây cũng tính là bắt cá hai tay rồi chứ gì?”

Tôi vừa định ch/ửi thì Cố Tư An ngắt lời.

“Tôi có thể gỡ hot search, cô quay về đi, chúng ta vẫn như trước đây.”

Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, đây đúng là vết xe đổ, sao mình lại có thể yêu một người như vậy chứ.

Phần bình luận cũng đi/ên cuồ/ng ch/ửi bới.

“Nam chính này thật gh/ê t/ởm, chỉ thích bắt cá hai tay thôi sao?”

“Nữ phụ bé bỏng mau thanh minh đi, tôi muốn xem tình tiết sảng khoái!”

“Dẫn dắt b/ạo l/ực mạng thế này mà không có bằng chứng thì khó thanh minh lắm nhỉ?”

Tôi nở một nụ cười khó phát hiện, ai bảo tôi không có bằng chứng.

Tô Thời Diễn dựa vào khung cửa đưa cho tôi chiếc USB, bên trong toàn bộ là camera giám sát của b/ệnh viện.

“Tôi chỉ giúp cô đến đây thôi, còn lại cô phải tự làm lấy.”

Tôi khẽ gật đầu nhận lấy chiếc USB trong tay anh.

Đột nhiên, Tô Thời Diễn ghé sát tai tôi, thì thầm một câu:

“Thực ra có vài thứ không cần thanh minh đâu, ví dụ như mối qu/an h/ệ của chúng ta.”

Trong lúc tôi còn đang sững sờ, anh ấy đã rời đi.

“Vừa nãy hai người họ nói gì vậy? Có gì mà tôi VIP không được nghe chứ!”

“Nữ phụ bé bỏng đỏ mặt rồi, xem ra chuyện không đơn giản đâu.”

Tôi hoàn h/ồn lại, vội vàng mở máy tính xem camera.

Vì là b/ệnh viện tư nhân nên camera được bao phủ gần như toàn bộ, thậm chí cả trong phòng b/ệnh của Cố Miểu Miểu cũng được lắp đặt.

Chẳng lẽ là Tô Thời Diễn lắp? Nhưng đây không phải b/ệnh viện của nhà họ Cố sao?

Không suy nghĩ thêm nữa, tôi mở PowerPoint và gõ xuống dòng đầu tiên, đã bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa.

Cả một ngày trời, tiếng ồn ào dưới lầu cùng với tin nhắn điện thoại làm tôi đ/au cả đầu.

Cuối cùng cũng xong việc vào buổi tối, vừa chuẩn bị đi ăn thì một cuộc gọi hiện lên.

Tưởng lại là số quấy rối, không ngờ lại là Cố Tư An.

Tôi bắt máy, giọng Cố Tư An bên kia đầy tiếng khóc.

“Cô ra ngoài gặp tôi một lần đi, tôi có thể gỡ hot search, chỉ c/ầu x/in cô gặp một lần thôi!”

Giọng điệu khẩn thiết, tôi thở dài khoác áo ra ngoài.

Anh ta hẹn ở tầng hầm để xe, nơi này quả nhiên không có phóng viên.

Tôi thấy anh ta vẫn là chàng thiếu niên phong độ năm nào, vẫn là người trông có vẻ đáng tin cậy.

Nhưng không biết từ khi nào anh ta lại biến thành thế này, hoặc có lẽ vốn dĩ bản chất anh ta đã như vậy rồi.

Thấy tôi, Cố Tư An vội vàng bước tới.

“Cuối cùng cô cũng chịu gặp tôi rồi!”

Khóe mắt anh ta vẫn còn vương vết lệ, không biết là thật lòng hay giả ý.

Tôi né tránh bàn tay anh ta định nắm lấy.

“Có chuyện gì thì nói đi, làm sao để gỡ hot search.”

“Nhất định phải lạnh lùng như vậy sao?”

Tôi nhìn anh ta, trong lòng không gợn chút sóng.

“Tôi yêu em, tôi thực sự vẫn còn yêu em, tôi biết chắc chắn em không tin tôi!”

Ngay sau đó, anh ta rút ra một con d/ao nhỏ chĩa vào động mạch chủ của mình.

“Nếu tôi ch*t, em có tin tôi không!”

Nhìn dáng vẻ của anh ta, có một khoảnh khắc tôi thực sự cảm thấy hình như anh ta vẫn còn yêu tôi.

Con d/ao đ/âm vào da th!t anh ta, giống hệt như lúc anh ta ép tôi rút m/áu ngày trước.

“Được rồi! Tôi biết rồi.”

“Vậy chúng ta có thể tiếp tục ở bên nhau không?”

Tôi quấn ch/ặt áo, lắc đầu.

“Từ khi tôi gặp t/ai n/ạn xe cộ mà anh chọn giúp Cố Miểu Miểu, chúng ta đã không thể nào nữa rồi.”

Anh ta khẽ nhíu mày.

“Em đang nói gì vậy?”

Lời chưa dứt, một đám phóng viên đã ùa ra, nhanh chóng vây tôi vào giữa.

“Cô Tô, cô với tư cách là vị hôn thê của Cố tổng, giả ch*t là vì mục đích gì? Có phải thực sự là ngoại tình không?”

“Cô Tô, Cố tổng tự làm hại bản thân chỉ để cô quay đầu, cô không cảm động chút nào sao?”

Từng câu hỏi dồn dập khiến tôi không thở nổi.

“Cô Tô, nghe nói bà ngoại cô cấp c/ứu không kịp mà qu/a đ/ời, có phải do cô không muốn c/ứu không?”

“Cô Tô, xin hỏi có phải cô đã hại bà Cố Miểu Miểu bị thương không?”

Câu hỏi ngày càng lệch lạc, khoảnh khắc đó tôi nhận ra đây là phóng viên do nhà họ Cố sắp đặt.

Tôi nhìn Cố Tư An.

“Vậy là anh cố ý? Anh đúng là kẻ đi/ên!”

Cố Tư An lau đi vết lệ nơi khóe mắt.

“Xin lỗi vì đã dùng cách này, nhưng Miểu Miểu nói chỉ có vậy em mới quay về.”

Miểu Miểu, lại là Cố Miểu Miểu!

“Để tôi về làm gì? Tiếp tục làm túi m/áu, tiếp tục giúp Cố Miểu Miểu duy trì mạng sống sao?”

Tôi dùng hết sức bình sinh hét lên, trong phút chốc bãi đỗ xe im bặt.

Tôi nhìn chằm chằm Cố Tư An, nước mắt không kìm được mà trào ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm