“Cô ấy đâu phải nữ phụ, đất diễn này rõ ràng là nữ chính mà!”
“Nữ chính bé bỏng, hãy sống thật tốt nhé, phải hạnh phúc đấy!”
Nhìn những lời tạm biệt trên màn hình bình luận, sống mũi tôi bỗng cay xè.
“Phải đi rồi sao?”
“Đúng vậy, đã đến đại kết cục rồi!”
“Hãy nhớ rằng em là nữ chính có số mệnh tốt đẹp bẩm sinh!”
“Phải hạnh phúc nhé! Nhất định phải hạnh phúc.”
Những dòng bình luận dần biến mất trước mắt tôi, tôi thực sự không còn nhìn thấy chúng nữa.
“Em đang nói chuyện với ai thế? Anh không đi đâu mà.”
Tô Thời Diễn có chút thắc mắc.
Tôi khẽ mỉm cười, ôm chầm lấy anh.
“Không có gì, anh không đi thì em cũng không đi!”
Tô Thời Diễn nhẹ nhàng ôm lấy tôi lúc này đã thiếp đi, khẽ nói một câu vào khoảng không: “Cảm ơn mọi người!”
(Hoàn)