“Ta tiến lên xin lỗi, kết quả vì quá vội vàng nên dẫm phải tà váy rộng thùng thình của muội.”

“Muội ngã thì thôi đi, sao lại còn hất đổ cả bàn của Quý phi nương nương cơ chứ.”

Anh trai đang nằm trên cáng cũng yếu ớt giơ một tay lên.

“Ta... ta chỉ muốn đi vệ sinh thôi mà.”

“Muội chỉ cho ta cái đường quái gì thế hả.”

“Ta đi mãi, đi mãi, thế nào lại vào đúng phòng thay đồ của Trưởng công chúa.”

“Bị thị vệ của công chúa tưởng là thích khách, đá/nh cho sống dở ch*t dở.”

Chúc Như Lam bỗng chốc ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm về hướng sân của tôi.

“Là nó! Chắc chắn là nó!”

“Nó cố tình để cành san hô giả đó trong kho! Cố ý h/ãm h/ại ta!”

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên ùa vào một đám người.

Dẫn đầu là chưởng quỹ Trương của tiệm gạo phía đông thành.

Theo sau là đồ tể Vương ở hàng th!t, ông chủ Lý ở tiệm vải.

Chưởng quỹ Trương cầm một xấp hóa đơn dày cộp, đ/ập mạnh xuống bàn.

“Trường Bình Hầu! Phủ Hầu các người vẫn chưa thanh toán tiền hàng!”

“Hôm nay nếu không lấy ra được tiền, chúng ta sẽ đến phủ Thuận Thiên kiện các người!”

Chúc Như Lam sững sờ.

“Cái gì mà chưa thanh toán? Phủ Hầu chẳng phải có thực ấp sao? Sao lại n/ợ tiền các người?”

Chưởng quỹ Trương cười lạnh.

“Phủ Hầu các người phá sản từ lâu rồi!”

“Phá sản?”

Chúc Như Lam hét lên một tiếng, giọng cao vút.

Cô ta vùng dậy khỏi mặt đất, chộp lấy xấp hóa đơn trong tay chưởng quỹ Trương.

Lật từng trang xem xét.

Tiền gạo n/ợ ba trăm lượng, tiền th!t n/ợ năm trăm lượng, tiền vải n/ợ một ngàn lượng.

Thậm chí đến cả lớp sơn đỏ trên cổng phủ Hầu cũng là n/ợ tiền mà sơn.

Ngón tay Chúc Như Lam run bần bật, không kiểm soát nổi.

Cô ta quay sang nhìn vợ chồng Trường Bình Hầu.

“Cha, mẹ, những gì ông ấy nói là thật sao?”

“Phủ Hầu... phủ Hầu không có tiền ư?”

Trường Bình Hầu chột dạ nhìn sang hướng khác, ấp úng.

“Chuyện là... cha từ trước đến nay đều coi tiền bạc như cỏ rác, chưa bao giờ hỏi đến những thứ tục tằn đó.”

Hầu phu nhân vò nát chiếc khăn tay, ánh mắt né tránh.

“Mẹ... mẹ cũng không biết nữa, trước đây chỉ cần hết tiền là tìm Vũ Vi đòi là được.”

Chúc Như Lam lại nhìn sang anh trai đang nằm trên cáng.

“Muội muội, lần trước ta m/ua cành san hô đó là v/ay năm ngàn lượng tiền lãi cao, muội nhớ giúp ta trả nhé, không thì họ sẽ đến đá/nh g/ãy chân ta mất.”

Chúc Như Lam tức đến run người, nước mắt tuôn rơi như mưa.

“Ta cứ tưởng về lại phủ Hầu là được sống sung sướng, ai ngờ các người ném hết đống rắc rối này cho ta!”

“Mười mấy năm qua, rốt cuộc các người đã sống sót thế nào vậy!”

Hầu phu nhân nấc lên một tiếng, lẩm bẩm nhỏ nhẹ.

“Trước đây... trước đây đều do Vũ Vi lo liệu cả...”

“Quần áo của cha con là nó phối, tiền m/ua thức ăn của mẹ là nó tính toán, anh trai con ra ngoài là nó phái người đi theo.”

“Thiếu tiền thì nó đi lấy ở cửa tiệm, có người gây chuyện thì nó ra giải quyết...”

Hầu gia cũng thở dài, lau đi giọt nước mắt già nua.

“Lúc Vũ Vi còn ở đây, trong nhà chưa bao giờ thiếu tiền, cũng chẳng có ai dám đến gây sự.”

“Chuyện này là sao thế nhỉ?”

Chúc Như Lam đứng ch/ôn chân tại chỗ, trong đầu như có thứ gì đó n/ổ tung.

Cô ta cuối cùng cũng hiểu ra.

Hiểu tại sao ngày đó khi giao lại quyền lực, tôi lại cười vui vẻ đến thế.

Hiểu tại sao tôi lại phải đóng gói hành lý bỏ chạy, một giây cũng không muốn ở lại.

Cô ta bò lồm cồm chạy ra ngoài.

Như một kẻ đi/ên, chạy như bay về phía tòa nhà của tôi.

Xuân Đào đã chất hết hành lý lên xe ngựa.

“Tiểu thư, chúng ta thật sự đi sao?”

Tôi sờ vào xấp ngân phiếu trong ngựk, đó là số tiền khổng lồ tôi tích góp được từ việc kinh doanh mấy năm qua.

“Đi chứ! Cái nơi quái q/uỷ ở kinh thành bắt người ta làm trâu làm ngựa này ta ở đủ rồi, chúng ta xuống Giang Nam m/ua một cái dinh thự lớn, ngày ngày ăn sung mặc sướng!”

Tôi đặt chân lên bậc lên xe, chuẩn bị bước vào.

Đột nhiên, cửa sân phụ bị đ/âm sầm vào.

Chúc Như Lam đầu tóc rối bời xông vào.

Đôi mắt cô ta đỏ ngầu, đầy những tia m/áu, rõ ràng là tinh thần đã ở bên bờ vực sụp đổ.

Thấy tôi chuẩn bị lên xe, cô ta phát ra một tiếng khóc thét chói tai.

“Tỷ!”

Cô ta lao tới, quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

Hai tay ôm ch/ặt lấy đùi tôi, dùng hết sức bình sinh bám lấy không buông.

“Tỷ! Tỷ ruột ơi! Tỷ đừng đi!”

Tôi nhíu mày, cố gắng rút chân ra.

“Chúc Như Lam, muội làm cái gì thế? Chẳng phải muội muốn làm người đứng đầu phủ Hầu sao? Mau quay về lo việc của muội đi.”

Chúc Như Lam đi/ên cuồ/ng lắc đầu, nước mắt nước mũi quệt hết lên tà váy của tôi.

“Không lo nữa! Ta không lo nữa!”

Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng và tỉnh ngộ.

“Ta đã kiểm tra sổ sách, xem qua thời gian biểu tỷ để lại.”

“Ta cuối cùng cũng hiểu rồi!”

“Cái phủ Hầu này căn bản không phải nơi con người ở! Cả cái gia đình này toàn là lũ đần độn!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm