Sau khi qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn giao thông, tôi đứng trên Vọng Hương Đài nhìn cha mẹ canh giữ di ảnh của mình, tóc bạc trắng chỉ sau một đêm.
Mẹ ôm hũ tro cốt của tôi mà khóc đến ngất đi.
Cha quỳ trước bàn thờ Phật, lặp đi lặp lại lời cầu nguyện:
“Xin hãy phù hộ cho con gái chúng con, kiếp sau được khỏe mạnh, bình an lớn khôn.”
Tôi không đành lòng rời xa họ, nên đã ở lại địa phủ để đưa thư cho các vo/ng h/ồn, chuộc tội cho những á/c q/uỷ.
Mười năm sau, cuốn sổ công đức cuối cùng cũng tỏa ánh hào quang.
Phán quan nói, số công đức tôi tích lũy đã đủ để đầu th/ai vào bụng mẹ, một lần nữa làm con gái của họ.
Thế nhưng khi mở mắt ra, tôi lại trở thành một con cừu trong lò mổ.
Trước lần luân hồi thứ hai, cha mẹ vẫn quỳ trước Phật đài, khóc gọi tên thân mật của tôi.
Trên sổ luân hồi cũng ghi rõ ràng — th/ai người.
Nhưng khi tỉnh dậy, tôi lại thành một con thỏ trắng trong phòng thí nghiệm.
Lần thứ ba, tôi không dám tin vào sổ luân hồi nữa.
Cho đến khi trong gương công đức, mẹ ôm di ảnh của tôi khóc không thành tiếng.
“An An, rốt cuộc khi nào con mới có thể trở về?”
Cha đỏ hoe mắt, lặp đi lặp lại việc lau vết thước đo chiều cao mà tôi đã khắc trên tường từ hồi còn nhỏ.
Hơn mười năm trôi qua, họ vẫn đang đợi tôi.
Thế nhưng kiếp này, tôi lại thành một con chim non đến cả đôi cánh cũng chẳng thể dang rộng.
Tôi nhìn qua gương công đức, thấy cha mẹ chìm dần vào tuyệt vọng trong nỗi nhớ thương, cuối cùng không kìm được mà bật khóc thành tiếng.
“Cha mẹ ơi, rốt cuộc con phải làm thế nào mới có thể trở thành con gái của hai người một lần nữa?”
......
Lần đầu tiên tôi lên Vọng Hương Đài, cha mẹ đang tổ chức tang lễ cho tôi.
Mẹ ôm khư khư hũ tro cốt của tôi, ai chạm vào bà cũng nổi cáu.
“An An sợ người lạ.”
“Các người đừng tranh, nó không tìm thấy tôi sẽ sợ lắm.”
Họ hàng đều nói bà bị cú sốc quá lớn.
Chỉ có tôi biết, bà không nói sai.
Hồi nhỏ tôi tham gia trại hè, nửa đêm nhớ nhà, khóc lóc gọi điện cho mẹ.
Sáng sớm hôm sau, bà đã cùng cha xuất hiện trước cổng trại.
Hôm đó mưa rất to.
Họ không mang theo ô, toàn thân ướt sũng.
Vậy mà mẹ chỉ chăm chăm lau nước mắt cho tôi.
“An An của chúng ta muốn về nhà lúc nào, cha mẹ sẽ đến đón lúc đó.”
Giờ đây tôi đang ở ngay trước mặt bà.
Nhưng bà không nhìn thấy tôi.
Cha quỳ trước linh đường, đ/ốt những tấm thiệp chúc mừng tôi viết cho họ từ nhỏ đến lớn.
Năm bảy tuổi, tôi viết trong thiệp:
“Đợi con lớn lên, con sẽ m/ua cho cha mẹ ngôi nhà thật lớn.”
Cha nhìn chằm chằm vào dòng chữ nguệch ngoạc đó rất lâu.
“Nhà không cần nữa.”
“Cha chỉ cần con quay về.”
Tôi nằm bò trên Vọng Hương Đài, khóc gọi họ.
“Cha ơi, con ở đây.”
“Mẹ ơi, hai người đến đón con đi.”
Thế nhưng âm dương cách biệt, họ không thể nghe thấy.
Phán quan đứng sau thúc giục tôi.
“Đến giờ rồi, đi đầu th/ai thôi.”
Tôi nắm ch/ặt lấy lan can Vọng Hương Đài.
“Con còn có thể đầu th/ai vào bụng mẹ con được không?”
Phán quan liếc nhìn tôi một cái.
“Mẹ cô đã bốn mươi chín tuổi rồi.”
“Đầu th/ai đâu phải gọi ship đồ ăn, còn có thể chỉ định địa chỉ nhận hàng sao?”
“Vậy thì con đợi.”
“Mười năm không được, con đợi hai mươi năm.”
“Chỉ cần còn có thể làm con gái của họ, bao lâu con cũng đợi.”
Phán quan lật cuốn sổ sinh tử của tôi.
“Duyên phận giữa cô và cha mẹ quả thực chưa dứt.”
“Nhưng muốn chỉ định cha mẹ, chỉ dựa vào duyên phận thôi là chưa đủ, còn phải có công đức.”
Tôi lập tức đến điện công đức.
Đưa thư cho vo/ng h/ồn, mỗi lần được một điểm công đức.
Khuyên á/c q/uỷ buông bỏ chấp niệm, mỗi lần được mười điểm.
Giúp oan h/ồn làm sáng tỏ nguyên nhân cái ch*t, cao nhất có thể được một trăm điểm.
Việc gì tôi cũng làm.
Lần đầu tiên xâm nhập vào giấc mơ của người sống, tôi bị dương khí th/iêu ch/áy mất một nửa cánh tay.
Lần thứ hai đưa thư cho nữ q/uỷ, cô ta không chấp nhận việc mình đã ch*t, suýt chút nữa x/é nát linh h/ồn tôi.
Lần thứ ba đi qua Vo/ng Xuyên, tôi rơi xuống sông, quên mất cả tên mình.
Tôi bám lấy tảng đ/á bên bờ, lặp đi lặp lại:
“Chu An An.”
“Cha là Chu Kiến Quốc, mẹ là Lâm Tú Mai.”
“Con phải về nhà.”
Niệm niệm như vậy, suốt mười năm.
Đến năm thứ mười, cuốn sổ công đức cuối cùng cũng tỏa ánh hào quang.
Phán quan nhét vào tay tôi một thẻ nhân đạo.
“Duyên thân còn đó.”
“Lần này cô có thể trở về.”
Tôi ôm lấy tấm thẻ, khóc đến mức không nói nên lời.
Trước khi cổng luân hồi mở ra, gương công đức lại sáng lên lần cuối.
Mẹ quỳ trước bàn thờ Phật.
Phòng của tôi vẫn giữ nguyên trạng như lúc tôi còn sống.
Trên bàn học đặt bài thi tôi làm dở, trong tủ quần áo treo chiếc váy tôi yêu thích nhất.
Ngày nào cha cũng vào lau bàn một lần.
Ngay cả đống đồ ăn vặt tôi giấu dưới gầm giường, ông cũng không vứt đi.
Mẹ nhìn di ảnh của tôi, lặp đi lặp lại lời cầu nguyện:
“Xin hãy phù hộ cho con gái chúng con, kiếp sau được khỏe mạnh, bình an lớn khôn.”
Cha lặng lẽ quay lưng đi lau nước mắt.
Tôi áp mặt vào gương, gật đầu thật mạnh.
“Con về rồi đây.”
“Lần này con nhất định sẽ sống thật tốt, không bao giờ để hai người phải buồn nữa.”