Mẹ vội vàng bẻ một nửa củ khoai lang nướng đưa cho tôi. Tôi vừa cắn một miếng, mẹ lại đột ngột lấy lại.

“Nóng, thổi cho nguội rồi hãy ăn.”

Khoảnh khắc đó, tôi lại cảm thấy cô ấy chính là mẹ. Chỉ có mẹ mới sợ tôi bị bỏng.

Buổi tối, bố làm một bàn đầy món ăn. Mẹ gắp một con tôm, tôi sợ hãi vội ấn đũa mẹ xuống.

“Mẹ không được ăn tôm!”

Cô ấy sững người. Bố cũng dừng động tác.

“Mẹ ăn tôm sẽ bị nổi mẩn đỏ khắp người, còn khó thở nữa.”

Mẹ chậm rãi đặt đũa xuống.

“Bác sĩ ở nước ngoài đã chữa khỏi rồi.”

“Dị ứng cũng chữa khỏi được sao ạ?”

Tôi hơi không tin. Bố gắp cho tôi một miếng sườn.

“Được chứ. Y học bây giờ rất giỏi.”

Tôi gật đầu. Mẹ ngay cả căn b/ệnh nghiêm trọng như thế còn chữa khỏi, dị ứng tất nhiên cũng có thể rồi.

Ăn cơm xong, tôi kéo mẹ xem phim hoạt hình. Xem được một nửa, bên ngoài đột nhiên có tiếng sấm. Tôi sợ hãi chui vào lòng mẹ. Mẹ vỗ về lưng tôi:

“Một cái là mẹ, hai cái là Tuế Tuế.”

Cô ấy vỗ đúng nhịp. Tôi dần thả lỏng.

“Trong thư mẹ nói, dù có ở xa đến đâu cũng sẽ yêu con.”

“Ừ.”

“Vậy sao mẹ không gọi điện cho con?”

Mẹ không trả lời. Bố bưng hoa quả đến.

“Điều trị ở nước ngoài không tiện gọi điện thoại.”

“Vậy video call thì sao ạ?”

“Cũng không được.”

“Tại sao ạ?”

Bố há miệng định nói gì đó. Mẹ nắm lấy tay tôi:

“Vì lúc đó mẹ trông x/ấu quá. Tóc rụng hết, mặt cũng sưng vù. Mẹ sợ Tuế Tuế thấy sẽ khóc.”

Tôi vuốt mái tóc dài của cô ấy.

“Vậy giờ tóc mọc lại hết rồi ạ?”

“Mọc lại rồi.”

Tôi ôm lấy cô ấy.

“Dù mẹ không có tóc, mẹ vẫn là mẹ của con.”

Đôi mắt cô ấy đỏ hoe.

Đêm đó, cô ấy tắm cho tôi. Tôi ngồi trong bồn tắm, đột nhiên nhớ ra một chuyện.

“Mẹ ơi, vết s/ẹo hình trăng khuyết trên tay mẹ đâu rồi ạ?”

Cô ấy cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình. Nơi đó sạch trơn, chẳng có gì cả.

“Trăng khuyết gì cơ?”

“Vết s/ẹo bị nồi làm bỏng khi mẹ nấu siro cho con ấy. Nó giống như hình trăng khuyết vậy.”

Sắc mặt cô ấy thay đổi. Tôi nắm lấy tay cô ấy, lật đi lật lại xem. Không có. Tay kia cũng không.

Mẹ rụt tay lại.

“Lúc phẫu thuật ở nước ngoài, bác sĩ tiện thể xóa đi giúp mẹ rồi.”

Tôi nhìn chằm chằm cô ấy.

“S/ẹo cũng xóa được ạ?”

“Được chứ. Y học rất giỏi, đúng không?”

Cô ấy cười có chút gượng gạo. Tôi gật đầu.

Nhưng sau khi tắm xong, tôi nằm trên giường, mãi không sao ngủ được. B/ệnh của mẹ có thể chữa khỏi, dị ứng có thể chữa khỏi, s/ẹo trên tay cũng có thể xóa đi. Vậy tại sao khi nhìn ảnh hồi nhỏ của tôi, cô ấy lại nhận nhầm đứa nào mới là tôi?

Sáng hôm sau, mẹ bưng một bát cháo kê.

“Tuế Tuế, dậy ăn cơm thôi.”

Tôi nằm bò ra bàn, không nhúc nhích. Cô ấy đưa thìa cho tôi.

“Sao thế?”

Tôi chỉ vào bức ảnh trên tủ lạnh:

“Đứa nào là con?”

Trong ảnh có ba bé gái mặc váy giống hệt nhau, chụp dịp mùng 1 tháng 6 ở trường mẫu giáo. Tối qua, mẹ chỉ vào Nặc Nặc ở ngoài cùng bên trái bảo đó là tôi. Mẹ nhìn rất lâu, cuối cùng chỉ vào đứa ở giữa.

“Đây.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Đứa ở giữa mới là tôi.

“Hôm qua mẹ nhìn nhầm. Ảnh nhỏ quá.”

“Vâng ạ.”

Tôi cúi đầu uống cháo. Nhưng nút thắt trong lòng vẫn chưa tan.

Cuối tuần, mẹ đưa tôi đi trung tâm thương mại m/ua quần áo. Cô ấy chọn cho tôi một chiếc váy vàng. Tôi lắc đầu:

“Con không thích màu vàng. Mẹ từng bảo con mặc màu vàng trông như củ khoai tây nhỏ.”

Tay cầm váy của cô ấy khựng lại.

“Trước đây mẹ nói bừa đấy.”

Cuối cùng, cô ấy m/ua cho tôi một chiếc váy xanh. Khi tôi từ phòng thử đồ bước ra, tôi nghe thấy cô ấy đang nghe điện thoại ngoài kia:

“Ừ, tôi đang ở cùng con bé. Nó rất ngoan. Không, nó vẫn chưa biết.”

Tôi mở cửa. Mẹ gi/ật mình tắt máy.

“Ai không biết chuyện gì ạ?”

“Không có gì, chuyện công việc thôi.”

Cô ấy cười cười chỉnh lại cổ áo cho tôi.

“Đẹp quá.”

Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại của cô ấy. Trên màn hình thoáng qua một cái tên: Cô giáo Hứa.

Tôi hỏi cô ấy:

“Mẹ họ gì ạ?”

Cô ấy sững người.

“Mẹ tất nhiên vẫn giống như trước đây.”

“Vậy sao bố lại gọi mẹ là Tri Ý?”

“Tên nước ngoài.”

“Tên nước ngoài chẳng phải đều là tiếng Anh sao ạ?”

Cô ấy không nói được gì nữa. Lần đầu tiên, tôi không tiếp tục truy hỏi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bị Tổng Tài Nhận Nhầm Là Người Yêu Qua Mạng

Chương 17
Ngày đầu tiên tôi đến công ty mới làm việc. Vị sếp lần đầu gặp mặt đã gọi tôi vào văn phòng, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Anh ấy vui mừng gọi tôi là vợ. Đúng lúc tôi còn đang chết lặng, định kiện anh ta tội quấy rối tình dục nơi công sở... Thì trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, vẻ mặt của nam phụ đúng là ngơ ngác luôn. Thật ra em trai kế của cậu ấy mới là người yêu qua mạng của công, nhưng lại dùng ảnh của cậu ấy, nên công mới nhận nhầm nam phụ là bé thụ.】 【Công là người rắn. Lúc yêu qua mạng, anh ấy từng nói với bé thụ rằng mình bị khuyết tật cơ thể, dọa bé thụ sợ đến mức lấy luôn ảnh của ông anh kế mà mình ghét để làm ảnh đại diện.】 【Cười chết mất! Bảo người ta là người khuyết tật tận hai lần, bảo sao bé thụ không bị dọa.】 【Không sao đâu. Về sau gặp công ngoài đời, bé thụ lập tức "chân hương", quay sang theo đuổi chồng tương lai, ăn đường no căng luôn.】 Tôi sững người. Nhìn người đàn ông đẹp như cực phẩm trước mặt, tôi giơ tay ôm lấy anh. "Anh yêu, anh chính là người yêu qua mạng của em sao?"
57
3 Mèo của anh Chương 15
8 Ăn tạp Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm