Cho đến ngày hôm đó, tôi bỗng nhiên đụng mặt một người.

Đó là một người đàn bà tóc tai bù xù, khóe miệng chảy nước dãi, cứ nhìn tôi mà cười hì hì.

Tôi sợ đến h/ồn bay phách lạc, quay người bỏ chạy, vừa chạy vừa khóc lóc gào thét chạy về nhà.

Hứa Cảnh nghe tôi kể lại đ/ứt quãng, sắc mặt trầm xuống, trách m/ắng tôi:

“Đã bảo đừng có chạy lung tung, đụng phải con đi/ên rồi đấy hả?”

Tôi khóc đến nấc lên, hỏi hắn con đi/ên là ai.

Hứa Cảnh ngồi xổm xuống, bóp vai tôi, vẻ mặt rất nghiêm túc:

“Đó là người đ/áng s/ợ nhất trong làng.”

“Nếu em còn chạy lung tung, bị nó bắt về nh/ốt dưới hầm, thì chẳng ai tìm thấy em đâu.”

Tôi sợ đến run cầm cập, lại hỏi hầm là gì.

Hắn liền dẫn tôi đi xem.

Trong làng, nhà nào cũng có một cái hầm, đào ở phía sau nhà, tấm ván gỗ vừa lật lên, mùi hôi th/ối r/ữa liền bốc ra.

Hứa Cảnh chỉ vào miệng hầm dọa tôi:

“Hồi nhỏ anh phạm lỗi, liền bị nh/ốt ở dưới đó, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay.”

Tôi đứng ở miệng hầm nhìn xuống dưới.

Quá tối, chẳng nhìn thấy gì cả.

Nhưng tôi rõ ràng cảm thấy trong bóng tối đó có thứ gì đó đang rò rỉ ra ngoài...

Giây tiếp theo, tôi bừng tỉnh.

Toàn thân đẫm mồ hôi, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk.

Tôi thở hổ/n h/ển, một dự cảm mãnh liệt hơn lan tỏa trong đại n/ão, định mệnh sẽ không trêu ngươi con người như vậy, nó đã cho tôi xuyên không trở lại, làm sao có thể để tôi tay trắng trở về.

Giây phút này, tôi biết Tống Thanh Hàm rốt cuộc đang ở đâu rồi.

Xe cảnh sát xóc nảy sáu tiếng đồng hồ trên con đường đèo, cuối cùng dừng lại trước căn nhà cũ trong ký ức.

Hứa Cảnh bị tiếng động của chúng tôi làm kinh động, lê bước chân đi ra.

Thấy là tôi và cảnh sát, giọng điệu trở nên mất kiên nhẫn:

“Tôi nói này, các người có thôi đi không?”

“Tôi đã phối hợp điều tra rồi, camera cũng kiểm tra rồi, nhân chứng cũng có rồi, các người còn muốn thế nào nữa?”

Viên cảnh sát già bước lên một bước:

“Ông Hứa, chúng tôi nhận được manh mối mới, cần phải kiểm tra lại căn nhà cũ của ông, mong ông phối hợp.”

“Manh mối mới?”

Hứa Cảnh cười một tiếng, ánh mắt vượt qua cảnh sát, rơi trên người tôi.

“Tôi đã nói rồi, Hàm Hàm không ở đây, các người tìm bao nhiêu lần cũng vô ích thôi.”

Hắn nói xong, nghiêng người:

“Muốn khám thì khám, khám xong lần này, đừng đến nữa.”

Cái vẻ đường hoàng đó khiến mấy viên cảnh sát cũng phải do dự một chút.

Tôi không do dự, vòng qua Hứa Cảnh, đi thẳng ra sân sau của căn nhà.

Nơi đó cỏ dại mọc um tùm, căn bản không nhìn thấy lối vào hầm.

Giọng Hứa Cảnh từ sau lưng tôi truyền đến:

“Nhìn rõ chưa? Nơi này có thể giấu người được không?”

Tôi không quan tâm đến hắn, bắt đầu dò dẫm bước chân trên mặt đất.

Nếu cảm giác dưới chân là mềm, nghĩa là đó không phải lối vào hầm.

Hứa Cảnh lạnh lùng nhìn tôi, cười khẩy:

“Không tìm thấy thì đi đi, trời sắp tối rồi, đường núi khó đi lắm.”

Tay tôi bắt đầu run lên, n/ão bộ cố gắng lục lọi chi tiết của giấc mơ đó.

Hầm rõ ràng nằm ở phía sau căn nhà, không thể nào di chuyển được.

Đột nhiên, bước chân này của tôi truyền về cảm giác cứng cáp hơn hẳn những chỗ vừa nãy.

Tôi vội vàng ngồi xổm xuống, bắt đầu dùng tay nhổ cỏ dại, dùng tay không đào đất.

Đất lấp không sâu, đào vài cái liền lộ ra một tấm ván gỗ, đó là một tấm ván mới, như thể vừa mới được lắp vào cách đây không lâu.

Tay tôi lơ lửng trên tấm ván, quay đầu nhìn Hứa Cảnh một cái.

Nụ cười trên mặt hắn cuối cùng cũng biến mất.

“Dưới này là hầm rau bỏ hoang, không có gì cả.” Hắn nói.

Giọng điệu bình thản, nhưng yết hầu lại động đậy.

“Vậy sao?” Tôi cụp mắt, vươn tay định lật lên.

Giây tiếp theo, Hứa Cảnh đi/ên cuồ/ng lao đến, may mà viên cảnh sát bên cạnh phản ứng kịp, hắn bị chặn lại ngay lập tức.

Tấm ván gỗ này cũng được lật lên.

Ánh nắng đổ xuống.

Khoảnh khắc đó, tôi đã nhìn thấy.

Trong căn hầm tối tăm, một bóng người co quắp.

Cô ấy nằm nghiêng trên đất, cả tay và chân đều bị trói, miệng bị nhét giẻ.

Khi ánh sáng rơi vào mặt cô ấy, đôi mắt cô ấy nhắm ch/ặt lại, như thể bị chói đ/au.

Là Tống Thanh Hàm.

Tôi tìm thấy cô ấy rồi.

“Tìm thấy rồi! Ở đây!”

Tôi hét lên với cảnh sát, rồi không chút do dự, trực tiếp leo xuống thang.

Vì leo quá vội, lúc gần chạm đất tôi ngã nhào xuống.

Nhưng tôi nào quan tâm đến thế, dùng cả tay chân bò đến bên cạnh Tống Thanh Hàm, rút giẻ trong miệng cô ấy ra.

“Xin lỗi, cháu đến muộn rồi.”

Giọng tôi r/un r/ẩy, nước mắt đã làm mờ tầm nhìn.

Đôi mắt Tống Thanh Hàm từ từ mở ra.

Cô ấy nhìn tôi, nhìn một lúc lâu mới nhận ra tôi.

Rồi cô ấy mỉm cười.

“Vì... sao... chứ...”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bị Tổng Tài Nhận Nhầm Là Người Yêu Qua Mạng

Chương 17
Ngày đầu tiên tôi đến công ty mới làm việc. Vị sếp lần đầu gặp mặt đã gọi tôi vào văn phòng, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Anh ấy vui mừng gọi tôi là vợ. Đúng lúc tôi còn đang chết lặng, định kiện anh ta tội quấy rối tình dục nơi công sở... Thì trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, vẻ mặt của nam phụ đúng là ngơ ngác luôn. Thật ra em trai kế của cậu ấy mới là người yêu qua mạng của công, nhưng lại dùng ảnh của cậu ấy, nên công mới nhận nhầm nam phụ là bé thụ.】 【Công là người rắn. Lúc yêu qua mạng, anh ấy từng nói với bé thụ rằng mình bị khuyết tật cơ thể, dọa bé thụ sợ đến mức lấy luôn ảnh của ông anh kế mà mình ghét để làm ảnh đại diện.】 【Cười chết mất! Bảo người ta là người khuyết tật tận hai lần, bảo sao bé thụ không bị dọa.】 【Không sao đâu. Về sau gặp công ngoài đời, bé thụ lập tức "chân hương", quay sang theo đuổi chồng tương lai, ăn đường no căng luôn.】 Tôi sững người. Nhìn người đàn ông đẹp như cực phẩm trước mặt, tôi giơ tay ôm lấy anh. "Anh yêu, anh chính là người yêu qua mạng của em sao?"
57
3 Mèo của anh Chương 15
8 Ăn tạp Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mảnh Hương Nhài

Chương 19
Khi Tạ Vọng dẫn theo một cô gái xinh đẹp đến buổi tụ tập, tôi đang đứng ngoài cửa, tình cờ nghe thấy có người lên tiếng trêu chọc anh: "Thái tử gia, đây mới đúng là gu thẩm mỹ của cậu chứ. Sao năm đó cậu lại nhìn trúng Trần Mạt vậy?" Anh hờ hững cười cười: "Chưa yêu đương với con gái bình thường bao giờ, thử một chút không được sao?" Tôi không khóc lóc ầm ĩ, cũng chẳng bước vào chất vấn, chỉ quay lưng đăng ký đi Áo Thành làm sinh viên trao đổi. Mãi về sau, Tạ Vọng mới chậm chạp nhận ra đã hai tháng rồi mà không thấy tôi liên lạc với anh, bèn bay đến Áo Thành ngay trong đêm. Nào ngờ anh lại bắt gặp cảnh người anh em tốt nhất của mình đang ôm chặt tôi vào lòng, trên người vương vấn mùi hương nhài của tôi. Đôi mắt Chu Cảnh Ngật đong đầy ý cười mãn nguyện: "Tạ Vọng, là tự tay cậu dâng cơ hội này cho tôi." Đêm ấy, Chu Cảnh Ngật cúi người hôn tôi với động tác nôn nóng và mãnh liệt hơn hẳn ngày thường. "Trần Mạt, anh đến đòi phần thưởng cho tối nay đây."
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
0