Trong gương chiếu hậu, tôi bắt gặp ánh mắt của cô bé nhìn về phía mình. Có một khoảnh khắc, tôi thoáng chút thẫn thờ. Nhưng cảm giác xa lạ lại lấn át tất cả.
Cô bé đang mắ/ng ch/ửi rất hăng say, nhưng cái nhìn này lại khiến nó cứng họng, im bặt trong giây lát. Đã bảy năm không gặp, nó không nhận ra tôi, nhưng dường như nó đã nhớ lại hạnh phúc từng nằm trong tầm tay và cuộc sống giàu sang mà nó từng có.
Nó quay đầu nhìn lại trạm thu gom rác bẩn thỉu, rồi đột nhiên, giữa những tiếng ch/ửi rủa của bà lão, nó ôm mặt bật khóc nức nở.
Con trai tôi ở ghế phụ đang hào hứng kể về những hoạt động thú vị ở trường mẫu giáo, thấy tôi khác lạ liền hỏi: "Mẹ ơi, mẹ đang nhìn gì thế ạ?"
Tôi xoa đầu con: "Không có gì, mẹ đang nhìn lại sai lầm mình từng phạm phải thôi."
Thằng bé không hiểu, nhưng tôi mỉm cười nói: "Bảo bối hôm nay rất ngoan, mẹ thưởng cho con đi ăn một bữa ngon nhé? Cả bộ đồ chơi Ultraman con muốn m/ua lần trước, mẹ cũng m/ua cho con luôn."
Thằng bé vỗ tay vui sướng: "Con cảm ơn mẹ!"
Nhưng rồi nhớ ra điều gì đó, con lại ngoan ngoãn ngẩng đầu: "Nhưng mẹ ki/ếm tiền cũng không dễ, con không muốn m/ua Ultraman nữa đâu."
Tay tôi khựng lại, nhớ đến cô bé bảy năm trước khăng khăng đòi m/ua cái váy tám trăm tệ, tôi bất giác hỏi con trai một câu: "Bảo bối, con thấy mẹ có xinh đẹp không?"
Tôi theo bản năng nhìn vào gương trong xe, so với bảy năm trước, mặt tôi đã xuất hiện vài nếp nhăn, thực tế chẳng thể gọi là xinh đẹp.
Nhưng con trai lại gật đầu, giọng khẳng định: "Rất xinh đẹp ạ! Mẹ là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà con từng gặp!"
Tôi bật cười thành tiếng, lại hỏi: "Vậy con có yêu mẹ không?"
"Tất nhiên rồi ạ! Mẹ là người con yêu nhất và thích nhất trên thế giới này!"
"Sau này con sẽ làm hiệp sĩ của mẹ, mãi mãi bảo vệ mẹ!"
Đèn xanh bật sáng, tôi lau khóe mắt rồi khởi động xe.
Thứ tôi tìm ki/ếm, chẳng qua cũng chỉ là một câu nói giản đơn như thế mà thôi.