Trước đây vì tiết kiệm tiền thuê nhà, tôi chỉ thuê một căn hộ một phòng ngủ, Đường Đường chỉ có thể ngủ cùng chúng tôi, không có lấy một chút không gian riêng tư.
Tôi còn đăng ký cho Đường Đường lớp học múa mà con bé hằng mơ ước. Trước đây, Phương Lộ nói con gái là đồ hàng hóa lỗ vốn, sau khi tôi đăng ký lớp múa cho con bé, anh ta tìm đến tận trường để làm ầm ĩ, trước mặt bao nhiêu học sinh và phụ huynh, anh ta đòi lại tiền, khiến Đường Đường khóc suốt mấy ngày liền.
Trong nhà giờ không còn tất bẩn và tàn th/uốc vứt bừa bãi của Phương Lộ nữa, việc nhà cũng đơn giản hơn nhiều. Tan làm về, tôi còn có thời gian để học thêm những kỹ năng mới. Nhìn xem, tôi đã nói rồi, chỉ cần rời xa Phương Lộ, sau này ngày nào cũng là ngày tốt lành.
Nhưng cuộc sống tốt đẹp này chưa được mấy ngày, Phương Lộ đã tìm đến. Hôm đó, tôi đón Đường Đường tan học, đột nhiên có một bóng người nhảy ra từ phía sau xe.
“Đường Đường, con xem bố m/ua gì cho con này?”
Phương Lộ xách chiếc bánh kem mà trước đây anh ta chưa từng nỡ lòng m/ua cho con bé, mặt mày tươi cười. Tiếc là, sắc mặt anh ta lúc này đen như than, mặt sưng vù như đầu lợn. Đường Đường sợ đến mức cứ trốn sau lưng tôi.
Tôi che chắn cho Đường Đường, rồi liếc Phương Lộ một cái đầy khó chịu.
“Anh đến đây làm gì?”
Phương Lộ thấy con gái không thèm đếm xỉa đến mình, liền quỳ sụp xuống đất. Nước mắt lã chã rơi.
“Lăng Ngọc, mất đi em rồi anh mới biết mình hối h/ận đến nhường nào.”
“Anh biết mình sai rồi, chúng ta tái hôn đi.”
Giờ bị b/ệnh rồi mới nhớ ra mình cần một người giúp việc miễn phí à? Trước đây tôi không hề nhận ra kỹ năng diễn xuất của anh ta lại tốt đến thế. Còn muốn tôi quay về hầu hạ anh ta ăn uống, vệ sinh sao? Mơ đi!
Tôi cười lạnh, mỉa mai:
“Ai cho anh cái mặt chó để nói ra những lời này thế?”
“Anh đối xử với tôi thế nào trước đây, tôi vẫn chưa quên đâu!”
“Cút ngay, chó ngoan không cản đường!”
Thấy tôi định bỏ đi, Phương Lộ lại như con giun bò trên mặt đất, nhất quyết muốn chặn đường tôi.
“Trước đây đá/nh em là anh sai, chỉ cần em nguôi gi/ận, anh làm gì cũng được.”
Anh ta vừa thở dốc vừa vội vã nói. Tôi liếc nhìn anh ta, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
“Tôi chỉ thích nhìn bộ dạng thảm hại này của anh thôi, anh càng đ/au khổ, tôi càng thấy hả gi/ận, biết đâu tôi sẽ tha thứ cho anh.”
Phương Lộ sững người, chắc là không ngờ tôi lại nói thẳng như vậy. Rồi tôi nhìn thấy anh ta nghiến răng, như đã hạ quyết tâm lớn, giơ tay lên tự t/át vào mặt mình tới tấp. Tiếng “bốp bốp” vang lên như tiếng pháo, đến cả con chó bên cạnh cũng bị gi/ật mình. Vừa t/át, anh ta vừa tự ch/ửi mình “tôi không phải con người, tôi không phải con người”. Khuôn mặt vốn đã như đầu lợn giờ càng sưng húp hơn.
Thấy bộ dạng thảm hại này của anh ta, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Vợ ơi, em cười rồi. Em cười tức là tha thứ cho anh rồi đúng không?”
Tôi lập tức thu lại nụ cười, lạnh lùng m/ắng:
“Anh thôi đi, đời này tôi không bao giờ tái hôn với anh, nhìn anh là thấy buồn nôn rồi, cút ngay.”
Phương Lộ vẫn không chịu bỏ cuộc.
“Vợ ơi, Đường Đường không thể không có bố, sau này đi học bạn bè sẽ kỳ thị con bé mất.”
“C/ầu x/in em, hãy cho anh một cơ hội nữa.”
Không ngờ Đường Đường vốn trốn sau lưng tôi lúc này thò đầu ra, kéo áo tôi, mắt đẫm lệ.
“Mẹ ơi, bố x/ấu lắm, bà nội cũng x/ấu, con không cần họ đâu.”
Anh không nhắc đến con gái thì không sao, nhắc đến là tôi càng tức.
Tôi cầm chiếc bánh kem ném thẳng vào mặt anh ta.
“Bây giờ anh bị b/ệnh, cần người chăm sóc rồi, nên mới nhớ ra mình có một đứa con gái đấy à?”
“Sao anh không đi tìm mẹ anh với anh cả anh đi?”
“Chẳng phải anh từng nói sẽ để thằng cháu đích tôn phụng dưỡng anh sao? Giờ cơ hội đến rồi đấy, mau liên lạc với nó đi, bảo nó đến đám tang của anh mà cầm bát hương.”
Phương Lộ trợn tròn mắt, đầy kinh ngạc, nhưng nhanh chóng lại giả vờ bộ dạng đáng thương.
“Vợ ơi, em biết anh bị b/ệnh rồi sao? Anh biết là em vẫn còn quan tâm đến anh mà.”
“Nhưng nếu em không tái hôn với anh, thì cho anh mượn ít tiền cũng được.”
Phương Lộ chắp hai tay lại, xoa xoa trước ngựk như con ruồi.
“C/ầu x/in em Lăng Ngọc, anh bị b/ệnh rồi, công ty sa thải anh rồi.”
“Nhà của mẹ đã b/án, tiền tích góp cũng đưa hết cho em rồi, số tiền còn lại thực sự không đủ chi phí điều trị.”
“Em nể mặt Đường Đường, cho anh mượn chút tiền được không?”
Nói xong, anh ta bắt đầu dập đầu lạy tôi liên tục. Tôi chẳng thèm đếm xỉa, cứ thế đi thẳng. Phương Lộ thấy mượn tiền vô vọng, liền tức gi/ận đứng bật dậy, định đá/nh tôi.
“Đồ đàn bà khốn kiếp, có phải ngay từ đầu em đã biết tôi bị b/ệnh nên mới tìm cớ ly hôn với tôi không?”
“Mẹ tôi nói đúng, loại phụ nữ như cô đúng là đồ đĩ thỏa, chỉ biết hám tiền và khắc chồng.”