Thế nhưng, cơ thể anh ta lúc này yếu ớt đến mức chẳng bằng một đứa trẻ, tôi chỉ "vô tình" duỗi chân ra cản nhẹ một cái bên cạnh chân anh ta, anh ta đã ngã chúi nhủi, bò mãi không dậy nổi.
Tôi trả lại câu nói lúc trước cho anh ta:
“Đã mắc b/ệnh nan y rồi thì đó là số mệnh, hà cớ gì phải chữa trị làm gì?”
Phương Lộ không xuất hiện suốt nhiều ngày sau đó. Nghe hàng xóm cũ kể lại, sau khi nhập viện, b/ệnh tình của Phương Lộ chuyển biến x/ấu, tế bào u/ng t/hư đã di căn khắp nơi, chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Đồng nghiệp sinh con, tôi đến b/ệnh viện thăm, lúc về đi ngang qua phòng b/ệnh của Phương Lộ. Vừa hay chứng kiến một màn náo nhiệt.
“Mẹ, mẹ nói nhảm cái gì thế, sao có thể không chữa trị?”
“Bác sĩ bảo chỉ cần điều trị tốt, con vẫn còn sống được một năm nữa!”
Phương Lộ nằm trên giường b/ệnh, toàn thân g/ầy trơ xươ/ng, tưởng như chỉ cần một cơn gió thổi qua là tan tác, anh ta gào thét với bà mẹ chồng.
Bà mẹ chồng vừa thu dọn đồ đạc của Phương Lộ vừa nói:
“Đừng nghe bác sĩ nói bậy.”
“B/ệnh viện toàn lừa tiền thôi, mẹ đã đi xem thầy ở nhà rồi, chỉ cần về nhà mỗi ngày dập đầu ba cái về phía Tây, uống vài bát nước tro hương là b/ệnh này đảm bảo khỏi.”
“Bao nhiêu năm nay rồi, con còn không tin mẹ sao?”
Cho dù Phương Lộ có là gã đàn ông nhu nhược đến đâu, lúc này tính mạng đang ngàn cân treo sợi tóc, anh ta cũng biết câu nào nên tin, câu nào không.
“Con không xuất viện.”
“Mẹ thấy con là tiếc tiền không muốn chi cho con chứ gì.”
Bị vạch trần tâm tư, bà mẹ chồng ngừng tay.
“Mỗi tháng mẹ chỉ có bốn nghìn đồng lương hưu, tiền tiết kiệm trước đây cũng sắp bị con vét sạch rồi.”
“Con còn không hài lòng cái gì nữa.”
“Hơn nữa, sau khi con ch*t, mẹ trông cậy vào ai? Chẳng phải đều phải dựa vào anh cả con sao?”
“Mẹ còn phải để lại đường lui cho mình, giữ lại chút tiền cho anh cả con chứ.”
Bà mẹ chồng càng nói càng hăng, bắt đầu ch/ửi bới:
“Đồ vô dụng, nuôi con bao nhiêu năm nay đúng là phí hoài.”
“Học hành chẳng bằng anh cả, giờ lại ch*t sớm hơn anh nó, mẹ chẳng được nhờ vả gì mà còn mất bao nhiêu tiền vào con.”
Phương Lộ từ nhỏ đã luôn bị so sánh với Phương Nguyên, mẹ chồng lại thiên vị anh cả, nên từ bé anh ta chỉ biết nghe lời mẹ để đổi lấy chút tình thương.
Giờ đây, khi bản thân mắc b/ệnh sắp ch*t, lại còn bị mẹ chồng chỉ trích không bằng anh cả, anh ta tức gi/ận không chịu nổi, vươn tay cầm hộp cơm trên tủ đầu giường ném về phía bà.
Bà mẹ chồng lập tức bị rá/ch mặt, m/áu trên trán chảy ròng ròng.
“Anh cả, anh cả, lại là anh cả!”
“Từ nhỏ mẹ đã thiên vị, không những lấy hết tiền bố để lại m/ua nhà cho anh ta, mà còn lén chuyển cả tiền lương của con cho anh ta.”
“Tất cả là tại mẹ, vợ con mới ly hôn với con.”
“Đều tại bà già ch*t ti/ệt này.”
Phương Lộ vừa khóc vừa gào thét.
“Bà trả lại năm mươi vạn cho con!”
Bà mẹ chồng ôm trán cũng đầy ấm ức:
“Còn không phải tại con không có con trai, công việc lại không bằng anh con.”
“Con không phải cũng lòng tham không đáy sao?”
“Muốn anh con tìm việc tốt cho con, lại còn muốn cháu con phụng dưỡng.”
“Con đáng đời!”
Hai mẹ con cắn x/é nhau trong phòng b/ệnh, thật là náo nhiệt. Quần áo, chăn màn, chậu rửa mặt bị hai người ném tung tóe khắp nơi.
Đúng lúc đó, có một người đi tới. Tôi nhìn kỹ, hóa ra là Phương Nguyên, người anh cả quý tử của bà mẹ chồng.
Tôi lập tức trốn vào hành lang, sợ rằng bị nhận ra sẽ bỏ lỡ màn kịch hay này.
Phương Nguyên ăn mặc bảnh bao, xách giỏ hoa quả đi vào phòng b/ệnh của Phương Lộ. Bà mẹ chồng thấy Phương Nguyên đến như thấy c/ứu tinh, ôm lấy chân anh ta mà khóc:
“Ôi giời ơi, con trai cả, con đến rồi.”
“Nhìn đứa em trai sói mắt trắng này của con xem, nó ném vỡ đầu mẹ rồi.”
“Nếu hôm nay con không đến, chắc mẹ không còn mạng để gặp con nữa.”
Phương Nguyên không giống Phương Lộ, anh ta không ăn bài khóc lóc ăn vạ của mẹ chồng. Anh ta gạt tay bà ra:
“Mẹ có ng/u không hả! Khóc với con thì được cái tích sự gì!”
“Mẹ đang ở b/ệnh viện mà? Không biết cút đi tìm bác sĩ băng bó à.”
Bà mẹ chồng bị Phương Nguyên m/ắng, lập tức phủi mông đứng dậy đi tìm bác sĩ băng bó. Phương Lộ thấy anh cả m/ắng mẹ, tưởng rằng Phương Nguyên đứng về phía mình, liền quỳ xuống trước mặt anh ta:
“Anh cả, em biết anh thương em nhất.”
“Anh có nhiều mối qu/an h/ệ ở Bắc Kinh, anh giúp em tìm danh y đi, chắc chắn có thể chữa khỏi cho em.”
“Có phải không anh?”
Phương Nguyên chỉnh lại bộ quần áo bị bà mẹ chồng làm nhăn, rồi ngồi nghiêm chỉnh.
“Vô ích thôi em trai. Anh hỏi bác sĩ rồi, em là cái mạng chờ ch*t rồi.”
“Thay vì chờ ch*t trong b/ệnh viện, tiêu hết tiền của mẹ, chi bằng về nhà đi, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy.”