“Điện thoại từ đoàn bộ, nói hồ sơ hy sinh của bố Lâm Miểu năm xưa có vấn đề, bảo anh qua ngay lập tức!”
Sắc mặt Lâm Miểu tái nhợt ngay lập tức.
7.
Hồ sơ có vấn đề.
Câu nói này, nặng nề hơn tất cả các bằng chứng trước đó.
Đúng lúc này, bên ngoài cửa lại có một chiến sỹ thông tin chạy vào.
“Tiểu đoàn trưởng Lục! Điện thoại từ đoàn bộ, bảo anh lập tức qua đó! Người của Ủy ban Kỷ luật quân khu cũng đã đến!”
Kỷ luật?
Bà Lục sợ hãi nắm ch/ặt lấy Lục Xuyên, m/áu trên mặt Lâm Miểu lập tức rút sạch bóng.
Cô ta dựa vào thân phận con gái liệt sĩ để lộng hành trong khu gia đình quân nhân, giờ đây chẳng khác nào bị rút củi dưới đáy nồi.
“Tôi không đi!”
Lâm Miểu thét lên và lao về phía Lục Xuyên.
“Anh Xuyên, bố em thật sự đã c/ứu chú Lục! Anh đã hứa với bố em sẽ chăm sóc em mà!”
Lục Xuyên trầm giọng hất cô ta ra.
“Khi bố tôi hy sinh, tôi chỉ mới tám tuổi, tôi hứa với bố cô lúc nào?”
Bà Lục lại tranh lời.
“Là bố con nói trước khi lâm chung, con quên rồi sao?”
“Bố chưa bao giờ nói với con chuyện đó.”
Lục Xuyên nhìn mẹ, trong ánh mắt lần đầu tiên có sự nghi ngờ.
Đất nhà họ Lục sâu hơn tôi tưởng.
Không lâu sau, chúng tôi được đưa đến phòng bảo vệ.
Lâm Miểu khóc như mưa, bà Lục bảo vệ bên cạnh, miệng không ngổng bảo nó còn nhỏ không hiểu chuyện, nhất thời hồ đồ.
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta.
“Bà, bà thừa nhận là do nó làm đúng không?”
Bà Lục nghẹn lời, ngay sau đó đ/ập bàn.
“Tô Vãn, mày cố tình làm lớn chuyện, là muốn h/ủy ho/ại nhà họ Lục chúng tao sao?”
“H/ủy ho/ại nhà họ Lục là kẻ đá/nh trũng vừa la làng, không phải tôi – người bị hại.”
Tôi vừa dứt lời, người của cán bộ Chu đã mang theo một gói giấy nhỏ tìm được trong kho cũ bước vào.
“Trạm y tế đã kiểm tra, đó là th/uốc an thần gây hôn mê.”
Tôi chằm chằm nhìn Lâm Miểu: “Th/uốc ở đâu ra?”
Cô ta đi/ên cuồ/ng lắc đầu, nhưng ánh mắt không kiểm soát được mà liếc về phía bà Lục.
Chỉ một cái liếc.
Tôi thấy rồi, bà Lục cũng thấy tôi thấy rồi.
Tay bà ta ngay lập tức nắm ch/ặt góc áo.
Tôi không vội vã vạch trần, mà quay sang nhìn cán bộ Chu.
“Xin hãy kiểm tra hộp y tế nhà họ Lục, tôi nghi ngờ trong đó có loại th/uốc tương tự.”
“Không được!”
Bà Lục đứng phắt dậy, giống như lạy ông tôi ở đây chưa được ch/ôn.
Sắc mặt Lục Xuyên tái nhợt hẳn, anh ta chưa kịp hỏi cho ra lẽ, cửa phòng bảo vệ đã bị đẩy ra.
Một người đàn ông mặc áo Trung Sơn bước vào, gương mặt lạnh lùng.
Cán bộ Chu lập tức đứng lên.
“Đồng chí Thẩm.”
Người đàn ông gật đầu, ánh mắt quét qua cả phòng, cuối cùng dừng lại trên vết t/át trên mặt tôi một giây.
“Kỷ luật quân khu, Thẩm Nghiên.”
Anh ta tự giới thiệu, rồi đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Chúng tôi đến hôm nay là để điều tra vấn đề trợ cấp thân phận liệt sĩ Lâm Kiến Quốc.”
Anh ta nhìn Lâm Miểu đang sợ hãi như người ch*t.
“Vì có người tố giác, Lâm Kiến Quốc năm xưa không phải hy sinh vì công, mà là mang theo th/uốc quân dụng trốn ra ngoài, sau đó bị biên phòng bắt giữ, thuộc diện tội phạm.”
Cả phòng im phăng phắc.
Ánh mắt Thẩm Nghiên chuyển sang bà Lục và Lục Xuyên.
“Quan trọng hơn, người ngụy tạo giấy tờ, thay họ Lâm lừa lấy chế độ thân nhân liệt sĩ năm xưa là nhà họ Lục.”
Tôi nhìn tập hồ sơ đó, một tảng đ/á trong lòng tôi đã rơi xuống.
Lá thư tố giác tôi gửi đi bằng danh nghĩa nguyên chủ, cuối cùng đã có tác dụng.
8.
Chiếc cốc men sứ trong tay bà Lục rơi xuống đất kêu xoếng một tiếng.
Nước văng khắp nơi.
Trên mặt bà ta đầy rẫy sự hoảng lo/ạn.
“Nói bậy! Lâm Kiến Quốc rõ ràng là liệt sĩ!”
Thẩm Nghiên không tranh luận với bà ta, chỉ bình thản mở túi hồ sơ.
“Đây là bản ghi chép bàn giao của biên phòng năm xưa.”
“Lâm Kiến Quốc, nhân viên vận tải hậu cần, nghi vấn buôn lậu th/uốc quân dụng, trốn chạy vì tội.”
“Bị thương trên đường bắt giữ, sau đó ch*t vì b/ệnh, không phải hy sinh, cũng không có chứng nhận liệt sĩ.”
Lâm Miểu thét lên là giả, lao về phía trước để cư/ớp hồ sơ, bị Thẩm Nghiên giơ tay chặn lại.
Cô ta quay sang nhìn Lục Xuyên, ánh mắt đầy van xin.
“Anh Xuyên, anh nói gì đi! Bố em là liệt sĩ!”
“Tất cả trợ cấp mà tôi nhận bao năm qua, ngôi nhà tôi ở, đều là tổ chức cho tôi!”
Lục Xuyên sắc mặt khó coi: “Tôi không biết.”
Thẩm Nghiên nhìn anh ta.
“Bố anh Lục Vệ Quốc năm xưa là phó liên trưởng hậu cần.”
“Lâm Kiến Quốc gặp chuyện, ông ấy thay họ Lâm nộp một bản chứng nhận miệng, nói rằng Lâm Kiến Quốc hy sinh khi đang thi hành nhiệm vụ.”
“Bản chứng nhận này giúp họ Lâm đạt được chế độ thân nhân liệt sĩ.”
Bà Lục lập tức rũ bỏ trách nhiệm.
“Đó là do lão Lục viết, không liên quan gì đến chúng tôi!”
Thẩm Nghiên ngẩng đầu nhìn bà ta, giọng bình thản.
“Lục Vệ Quốc qu/a đ/ời, ai là người ký tên vào tài liệu lĩnh trợ cấp tiếp?”
Bà Lục im bặt.
Tôi nhìn bà ta.
“Là bà ký? Bà vừa nói Lâm Miểu là con gái ân nhân nhà họ Lục.”
“Giờ xem ra, giống chủ n/ợ hơn là ân nhân.”
Bà Lục tức đến mặt vẹo cả lại, Lâm Miểu khóc lóc hét với tôi.
“Tô Vãn, mày cố tình ép tao đến ch*t đúng không?”
Tôi nhìn cô ta.”