Thầy Chu đứng dậy, đi về phía cửa sổ sát đất, quay lưng lại phía tôi.

“Lâm Triết, thầy đã dạy hàng trăm sinh viên. Thanh Hoa, Bắc Đại, du học sinh, tiến sĩ, nhiều vô kể. Nhưng có được mấy người, có thể như em, suốt ba năm trời, ngày nào cũng bò dậy lúc ba giờ sáng để mài giũa một bộ kiến trúc tầng dưới mà chẳng ai thèm nghiên c/ứu?”

“Không có ạ.”

Thầy Chu quay người lại, nhìn tôi.

“Lâm Triết, bằng cấp quyết định điểm xuất phát của em, nhưng kỹ thuật mới quyết định độ cao của em. Trong ngành này, người có điểm xuất phát thấp nhiều vô kể. Nhưng những người có thể đứng trên đỉnh cao, luôn luôn là những người không bao giờ từ bỏ kỹ thuật.”

“Bộ kiến trúc tầng dưới ‘Tinh Vân’ này của em, thầy đã xem qua. Tất cả các nghiên c/ứu sinh tiến sĩ thầy từng dẫn dắt, không ai viết nổi.”

“Em không cần phải tự ti về bằng cấp nữa.”

Sống mũi tôi bỗng cay xè.

Lục tổng lên tiếng: “Anh Lâm, tôi nói thẳng. Vân Tê chúng tôi đang chuẩn bị một dòng nghiệp vụ cốt lõi mới, cần một người phụ trách kỹ thuật thực sự hiểu về kiến trúc tầng dưới. Thầy Chu đã tiến cử anh.”

Ông dừng lại một chút: “Tuy nhiên, hội đồng quản trị có chút lo ngại về bằng cấp của anh. Mức lương ba triệu tệ một năm, vị trí Phó chủ tịch kỹ thuật, không thể tùy tiện quyết định cho một người không có bất kỳ kinh nghiệm làm việc tại tập đoàn lớn nào.”

“Vì vậy, chúng tôi sẽ cho anh thời gian thử việc ba tháng, lương cơ bản năm trăm ngàn tệ. Sau ba tháng, nếu bộ kiến trúc tầng dưới do anh thiết kế có thể chịu được lưu lượng đỉnh điểm ngày lễ đ/ộc thân 11/11, thì mức lương ba triệu, quyền chọn cổ phiếu, vị trí Phó chủ tịch kỹ thuật, tất cả đều được thực hiện.”

“Nếu không chịu nổi,” Lục tổng xòe tay, “anh cầm năm trăm ngàn này rồi rời đi. Thể diện của thầy Chu chỉ có thể giúp anh đến đây thôi.”

Ba triệu tệ. Quyền chọn cổ phiếu. Phó chủ tịch kỹ thuật.

Nhưng phải chịu được ngày 11/11 trước.

Tôi nhìn thầy Chu, thầy gật đầu với tôi.

Tôi hít sâu một hơi: “Không cần cân nhắc. Tôi đồng ý.”

Thầy Chu sững sờ một chút, rồi cười ha hả: “Khá lắm chàng trai, thầy không nhìn lầm em.”

Tin tức lan ra, phía Hồng Trình hoàn toàn hỗn lo/ạn.

Vương tổng nghe tin tôi tới Vân Tê, người đổ gục xuống ghế, nửa ngày không nói được lời nào. Bảy khách hàng lớn của Hồng Trình vốn định đợi hệ thống khôi phục rồi gia hạn hợp đồng, vừa nghe tin tôi tới Vân Tê, liền quay sang đầu quân cho Vân Tê.

Chuỗi vốn của Hồng Trình lập tức đ/ứt g/ãy.

Luật sư phá sản thanh lý đã tìm đến tận cửa.

Vương tổng khẩn cấp triệu tập hội đồng cổ đông, các cổ đông đồng loạt gây áp lực. Người vợ ông chủ từng hống hách năm nào giờ khóc lóc thảm thiết trước cửa công ty, bị nhân viên lạnh lùng nhìn ngó.

Lý Cường trong trại tạm giam nghe tin này, viết một bức thư tố giác dài dằng dặc trong đêm, phơi bày toàn bộ những hành vi vi phạm pháp luật của Vương tổng suốt những năm qua--xuất hóa đơn GTGT khống, hối lộ, l/ừa đ/ảo hợp đồng, tham ô chức vụ... từng việc từng việc một, vô cùng chấn động.

Cảnh sát lần theo manh mối, bắt luôn cả Vương tổng.

Vương tổng vì các tội danh l/ừa đ/ảo hợp đồng, xuất hóa đơn khống, hối lộ... bị tuyên ph/ạt mười hai năm tù giam, ph/ạt tiền ba mươi triệu tệ.

Lý Cường vì tội tham ô chức vụ, làm chứng giả, bị tuyên ph/ạt năm năm tù giam.

Lý Tiêu không ngồi tù--dù sao hắn chỉ là kỹ thuật kém, không vi phạm pháp luật. Nhưng bằng cấp “thạc sĩ Đức” của hắn bị điều tra ra là m/ua từ đại học rởm, bị giới du học sinh phong sát hoàn toàn. Sau khi Hồng Trình phá sản, không có công ty nào dám nhận hắn.

Hắn lang thang ở thành phố nửa năm rồi không rõ tung tích.

Ngày tôi vào làm tại Vân Tê, trời rất đẹp.

Tòa nhà trụ sở Vân Tê nằm ở khu công nghệ cao phía Tây thành phố, tráng lệ, sáng sủa, so với tòa nhà văn phòng cũ nát của Hồng Trình thì đúng là một trời một vực.

Khi HR giúp tôi làm thủ tục nhập chức, ánh mắt cô ấy thoáng qua vẻ ngạc nhiên khi nhìn vào cột bằng cấp, nhưng vẫn giữ nụ cười với tôi.

Phòng R&D nơi tôi làm việc có hơn ba mươi người, bốn tiến sĩ Thanh Hoa, sáu du học sinh trường Ivy League, số còn lại đều là thạc sĩ 985.

Khi ngồi vào bàn làm việc, có thể cảm nhận được những ánh mắt từ khắp nơi liên tục hướng về mình.

Thậm chí còn nghe thấy họ thì thầm to nhỏ.

Chẳng bao lâu sau, trong cuộc họp thường kỳ hàng tuần, một tiến sĩ Thanh Hoa trong nhóm công khai gây khó dễ.

“Tổng giám đốc Lâm, tôi không nghi ngờ anh.” Anh ta đẩy gọng kính, “Nhưng bộ kiến trúc này của anh không có bất kỳ sự bảo chứng học thuật nào, không có bài báo nào trên tạp chí khoa học hàng đầu. Chúng ta đặt cược cả ngày 11/11 vào đây, dựa vào cái gì?”

Cả phòng họp đều nhìn tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi lại cảm nhận được cảm giác ngạt thở như ba năm trước ở Hồng Trình khi bằng cấp cao đẳng bị người ta mỉa mai trực diện.

Nhưng lần này, tôi không cúi đầu.

“Những công nghệ phổ biến trên thị trường hiện nay tôi đều đã kiểm chứng qua, đối mặt với nghiệp vụ cấp độ này của chúng ta vẫn còn thiếu sót. Bộ kiến trúc này là tâm huyết tôi nghiên c/ứu suốt thời gian dài, đến lúc đó chạy thử nghiệm áp lực là biết ngay thôi.” tôi nói.

Trong ba tháng đó, tôi không ngừng phối hợp với nhóm, chịu áp lực dẫn dắt đội ngũ vượt qua những bài toán khó của hệ thống, không ngừng tăng ca vì mục tiêu 11/11.

Đến tuần thử nghiệm áp lực ngày 11/11, tôi liên tục bốn ngày không chợp mắt. B/ệnh dạ dày tái phát, đ/au đến mức cuộn tròn trên bàn làm việc.

Buổi tối, mẹ tôi xách cặp lồng cơm đến công ty đưa cơm cho tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bị Tổng Tài Nhận Nhầm Là Người Yêu Qua Mạng

Chương 17
Ngày đầu tiên tôi đến công ty mới làm việc. Vị sếp lần đầu gặp mặt đã gọi tôi vào văn phòng, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Anh ấy vui mừng gọi tôi là vợ. Đúng lúc tôi còn đang chết lặng, định kiện anh ta tội quấy rối tình dục nơi công sở... Thì trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, vẻ mặt của nam phụ đúng là ngơ ngác luôn. Thật ra em trai kế của cậu ấy mới là người yêu qua mạng của công, nhưng lại dùng ảnh của cậu ấy, nên công mới nhận nhầm nam phụ là bé thụ.】 【Công là người rắn. Lúc yêu qua mạng, anh ấy từng nói với bé thụ rằng mình bị khuyết tật cơ thể, dọa bé thụ sợ đến mức lấy luôn ảnh của ông anh kế mà mình ghét để làm ảnh đại diện.】 【Cười chết mất! Bảo người ta là người khuyết tật tận hai lần, bảo sao bé thụ không bị dọa.】 【Không sao đâu. Về sau gặp công ngoài đời, bé thụ lập tức "chân hương", quay sang theo đuổi chồng tương lai, ăn đường no căng luôn.】 Tôi sững người. Nhìn người đàn ông đẹp như cực phẩm trước mặt, tôi giơ tay ôm lấy anh. "Anh yêu, anh chính là người yêu qua mạng của em sao?"
57
2 Mèo của anh Chương 15
3 Ngáy ngủ Chương 12
5 Đào Hoa Sát Chương 14
8 Ăn tạp Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi mở một quán ăn trên núi, nhưng khách đến đều không phải người

Chương 19
Tôi nghỉ việc ở công ty, từ bỏ cái cuộc sống lúc nào cũng phải túc trực 24/24, trở về vùng núi để tiếp quản quán ăn nhỏ mà bà ngoại để lại. Ngày đầu khai trương, một người đàn ông đeo tai sói gọi ba phần thịt kho tàu, rồi móc hẳn một thỏi vàng ra trả tiền. Một vị khách là mèo đen ăn thử cá viên, chê không đủ dai, tức đến mức đập cái đuôi thành... chổi lông gà. Đến tối, một con hồ ly ngậm cô vợ đang mang thai chạy vào quán, nghiêm túc hỏi tôi: "Ở đây có nhận nấu cơm ở cữ không?" Tôi còn tưởng khách du lịch trên núi bây giờ chơi cosplay nhập vai tập thể. Cho đến khi một con hổ chặn ngay trước cửa, định ăn quỵt, nhe nanh giơ vuốt về phía tôi. Người đàn ông vẫn luôn đứng tựa bên cửa bước lên trước một bước, chắn ngay trước mặt tôi. Giọng anh lạnh như gió núi. "Đã bước vào quán của cô ấy thì thanh toán tiền trước."
Ngôn Tình
8