Mu bàn tay tôi sưng vù, tê dại, bên trong vẫn im ắng không một tiếng động.
Tôi chỉ đành quấn ch/ặt lớp áo mỏng manh, cắn răng chịu đựng cơn đ/au x/é th!t từ vết kh//âu, chạy đi/ên cuồ/ng dọc theo con phố.
Các cửa hàng đều đã đóng cửa, tôi chạy đến mức mồ hôi đầm đìa, răng đá/nh vào nhau lập cập vì đ/au, cuối cùng cũng tìm được một tiệm sửa khóa còn mở cửa và đưa thợ về.
Ngay khi tôi gần như sắp đổ gục xuống đất, sau lưng truyền đến tiếng bước chân.
、「Hứa Chiêu Đình xách theo vài món quần áo, ngân nga hát, vẻ mặt phơi phới bước về.
Thấy tôi sắc mặt tái nhợt, dẫn theo một người đàn ông lạ đứng trước cửa nhà mình, anh ta nhướng mày: "Lại giở trò gì nữa đây?"
Tôi đỏ hoe mắt: "Hứa Chiêu Đình! Anh bỏ đứa con nhỏ xíu ở nhà một mình! Anh..."
Anh ta c/ắt ngang lời tôi một cách không chút bận tâm, tiện tay lau mồ hôi trên trán tôi: "Ngoài trời gió to, quần áo bị gió thổi bay, anh xuống lầu tìm Tầm Vi lấy, ai ngờ nó rơi vào chậu hoa nên bẩn, cô ấy tốt bụng giặt giúp anh một lần, nên mới chậm trễ một chút."
Tôi mạnh tay đẩy anh ta ra, ánh mắt dán ch/ặt vào cổ anh ta.
Ở đó có một vết đỏ mới tinh, chướng mắt một cách đầy ám muội.
"Anh có biết tôi gõ cửa bên ngoài bao lâu không? Hai người không nghe thấy gì à?"
Sắc mặt Hứa Chiêu Đình thoáng chút mất tự nhiên: "Tiếng nước chảy to thế, ai mà để ý được?"
Anh ta lảng sang chuyện khác, tiện tay đưa cho thợ khóa một điếu th/uốc: "Được rồi, không cần làm nữa, về đi."
Tôi nhìn anh ta đưa tay ra, thuần thục nhấn một dãy số.
Tiếng "tít" vang lên, khóa cửa mở.
Đó không phải ngày kỷ niệm của chúng tôi, không phải sinh nhật tôi, cũng không phải của anh ta.
Tôi bước vào trong, giọng khản đặc hỏi: "Anh đổi mật khẩu rồi?"
Anh ta quay đầu lại, cười đầy bất lực: "Mới đổi thôi. Tầm Vi mỗi lần đến đều chê khó đọc khó nhớ, nên anh đổi thành cái cô ấy thích."
"Khóa mật mã vốn dĩ phải thường xuyên đổi mới an toàn, hôm nay là... anh chưa kịp nói với em thôi. Em đừng có suy diễn nữa."
Giọng điệu nhẹ tênh, như thể đây chẳng phải chuyện gì to t/át.
Anh ta không để ý đến sắc mặt đã xám ngoét của tôi, lúc xoay người bước vào cửa còn đắc ý lắc lắc đống quần áo trong tay:
"Chậc, Tầm Vi đến cả quần l/ót cũng giặt tay giúp anh này, ngửi xem, giặt thơm thật đấy."
Anh ta cười, bóp nhẹ tay tôi, giọng trách móc: "Đây là lần đầu tiên có người phụ nữ giặt đồ Iót cho anh bằng tay đấy, vợ à, em cũng học hỏi mà hiền thục chút đi, đừng để thua kém em gái anh."
Tôi nén cơn buồn nôn đang dâng trào trong dạ dày, không thèm để ý đến anh ta, đi/ên cuồ/ng lao vào phòng trẻ.
Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng đó, cả người tôi hoàn toàn cứng đờ.
Khi tôi nhào đến bên cạnh cũi em bé, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống đất.
Con bé toàn thân đỏ rực, ngay cả mí mắt cũng lộ ra màu đỏ ửng bất thường.
Bên cạnh khăn gối là những bãi nôn màu vàng chua loét, dính bết vào thái dương con bé ướt sũng.
"Hứa Chiêu Đình!" Tôi gào thét: "Còn đứng đó làm gì! Gọi 120 đi! Con bé ngất đi rồi anh không thấy à?!"
Lúc này Hứa Chiêu Đình mới cuống cuồ/ng lục túi tìm điện thoại.
Tôi r/un r/ẩy bế đứa bé lên, mùi rư/ợu nồng nặc xộc thẳng lên tận óc.
Tôi đỏ mắt, đi/ên cuồ/ng dùng nắm đ/ấm nện vào lưng Hứa Chiêu Đình: "Anh cho nó uống rư/ợu ư? Nó mới bao nhiêu tuổi! Hứa Chiêu Đình, anh đi/ên rồi à!"
"Anh không có!" Hứa Chiêu Đình nắm lấy cổ tay tôi, chân mày nhíu lại đầy chán gh/ét: "Giờ trọng tâm là tình trạng của con, em có phát đi/ên thì cũng phải xem hoàn cảnh chứ!"
"Hoàn cảnh?" Tôi nhìn đứa bé hơi thở yếu ớt trong lòng, nước mắt hòa lẫn mồ hôi rơi lã chã: "Khi anh tán tỉnh người khác, bỏ con ở nhà một mình, anh có nghĩ đến hoàn cảnh không?!"
Lời vừa dứt, ngoài cửa vang lên một tiếng cười lả lơi.
Khương Tầm Vi chỉ khoác trên người chiếc áo hoodie rộng thùng thình của Hứa Chiêu Đình, vạt áo vừa đủ che kín gốc đùi, đôi chân trần trụi.
"Anh ơi, sao anh cứ đãng trí thế, để lại một món quần áo, là muốn em mặc cho anh xem phải không?"
Hứa Chiêu Đình nghiêng đầu nhìn cô ta, giọng điệu bất lực và nuông chiều:
"Đừng quậy, chị dâu em đang tâm trạng không tốt đấy."
Giây phút này, anh ta thậm chí còn có tâm trí dỗ dành cô ta.
Trái tim tôi bị câu nói nhẹ bẫng này ngh/iền n/át hoàn toàn.
Tôi đột ngột quay đầu, chộp lấy bình sữa đã dùng trên tủ đầu giường, giơ thẳng trước mặt cô ta, giọng r/un r/ẩy:
"Là cô cho con bé uống rư/ợu?!"
Lúc này Khương Tầm Vi mới như vừa phản ứng lại, bịt miệng, hốc mắt đỏ hoe ngay lập tức, nước mắt chực trào.
"Anh ơi, lúc đó em thấy bé đói khóc quá, nên tiện tay lấy nước trong bình nước tinh khiết pha sữa cho bé..."
"Ai ngờ trong đó lại chứa rư/ợu trắng chứ..."
Cô ta khóc đến mức vai run lên bần bật: "Em thật sự không cố ý mà..."
"Không cố ý?!" Tôi túm lấy tóc Khương Tầm Vi, kéo cô ta đ/ập vào cạnh bình rư/ợu trắng đó.
Rư/ợu đổ ập lên đầu và mặt cô ta, mùi hôi nồng nặc.
"Ngửi thấy chưa?!" Tôi đi/ên cuồ/ng gào lên với cô ta: "Mùi rư/ợu trắng nồng nặc như vậy!"