Tô Thanh Nguyên xoa xoa chỗ vừa bị búng, gật gật đầu.

Gió đêm cuốn theo cái lạnh của thảo nguyên ùa tới.

Tô Thanh Nguyên quấn ch/ặt áo khoác đi về phía khu trại. Cô đang tính toán xem ngày mai có nên vào thị trấn m/ua chút đồ để Lục Chu thay th/uốc hay không.

Khi sắp tới vạch cảnh báo của khu trại, một bóng người đột nhiên lóe ra từ bụi rậm.

Bước chân Tô Thanh Nguyên khựng lại, đồng tử co rút.

Hạ D/ao đang đứng trước mặt cô.

Mái tóc cô ta rối bù xõa tung, khuôn mặt lấm lem bụi bặm, chiếc váy trên người nhăn nhúm đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu.

Tô Thanh Nguyên chưa kịp phản ứng, Hạ D/ao đã rút từ sau lưng ra một con d/ao.

“Tô Thanh Nguyên.” Giọng Hạ D/ao khàn đặc, “Cô có biết anh ấy coi tôi là gì không? Cô có biết những người trên mạng ch/ửi rủa tôi thế nào không?”

“Tôi đi đến đâu cũng có người chỉ vào mặt tôi mà ch/ửi, tôi vào cửa hàng tiện lợi người ta không b/án đồ cho tôi, tôi đi thuê nhà chủ trọ xem tin tức xong liền đuổi tôi ra ngoài!”

Cô ta càng nói càng kích động: “Tại sao cô phải sống? Cô ch*t đi chẳng phải mọi chuyện đều kết thúc rồi sao?”

Tô Thanh Nguyên lùi lại một bước, lưng tựa vào thân cây. Ánh mắt cô khóa ch/ặt vào con d/ao trên tay Hạ D/ao, hơi thở trở nên dồn dập, dưới chân không còn đường nào để lùi.

Hạ D/ao giơ tay lên, mũi d/ao chĩa thẳng vào ngựk cô.

Đúng khoảnh khắc cô ta lao tới, một bóng người từ bên cạnh lao vụt đến!

Tô Thanh Nguyên dựa vào thân cây, cả người cứng đờ. Dưới ánh trăng, Quý Dục chắn trước mặt cô.

Lưỡi d/ao sắc nhọn đ/âm xuyên qua lồng ngựk anh, m/áu chảy tràn đầy đất.

Quý Dục nằm trong phòng cấp c/ứu suốt bảy tiếng đồng hồ. Khi được đẩy ra ngoài, anh vẫn còn hôn mê và được chuyển thẳng vào phòng chăm sóc đặc biệt (ICU).

Còn Hạ D/ao đã bị cảnh sát bắt đi. Tội cố ý gây thương tích, bằng chứng rành rành, cô ta bị kết án tù chung thân.

Quý Dục nằm trong ICU suốt năm ngày mới được chuyển ra ngoài. Tô Thanh Nguyên ngày nào cũng đến, thay khăn đắp trán cho anh, đổ đầy nước vào cốc trên tủ đầu giường, rồi ngồi trên chiếc ghế bên cạnh gọt táo.

Khi Quý Dục tỉnh lại, nhìn thấy Tô Thanh Nguyên đang ngồi bên giường gọt táo, anh ngẩn người một lát rồi chậm rãi cong khóe môi.

“Em vẫn còn ở đây.”

Tô Thanh Nguyên c/ắt quả táo đã gọt thành từng miếng nhỏ bỏ vào bát, đẩy về phía tay anh: “Cảm ơn anh.”

Quý Dục dựa vào gối, im lặng rất lâu.

“Thanh Nguyên, anh xin lỗi.”

Động tác gọt táo của Tô Thanh Nguyên khựng lại.

“Chuyện trước đây, đều là lỗi của anh. Chuyện của Niên Niên, chuyện nh/ốt em lại.” Quý Dục như phải dồn hết sức lực mới nói hết câu, “Anh không nên chĩa d/ao vào Lục Chu. Cái lần em đ/ập anh... em đ/ập đúng lắm.”

Tô Thanh Nguyên cúi đầu, đặt con d/ao gọt táo lên mép bát.

Quý Dục nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời bên ngoài rất xanh, có vài cánh chim bay qua nóc tòa nhà. Anh nhìn một lúc rồi quay lại: “Lục Chu đâu?”

Tô Thanh Nguyên đáp: “Ở bên ngoài. Hai ngày nay anh ấy vẫn luôn đợi ở hành lang.”

Quý Dục gật đầu: “Em bảo cậu ấy vào đi.”

Vài phút sau Lục Chu đẩy cửa vào, liếc nhìn Tô Thanh Nguyên một cái rồi nhìn sang Quý Dục trên giường b/ệnh.

Quý Dục gật đầu với anh: “Cậu lại đây.”

Lục Chu bước tới đứng bên mép giường.

Quý Dục nhìn anh, rồi lại nhìn Tô Thanh Nguyên, đôi môi mấp máy: “Cô ấy giao lại cho cậu.”

Lục Chu không nói gì.

“Đừng để cô ấy ăn đồ lạnh, dạ dày cô ấy không tốt.” Quý Dục nói đến đây thì dừng lại, “Cậu đối xử với cô ấy tốt một chút.”

Sau đó anh nhắm mắt lại, vẫy tay với Lục Chu như thể không còn gì muốn nói nữa.

Lục Chu đứng đó hai giây, vươn tay kéo tay áo Tô Thanh Nguyên, hai người cùng nhau bước ra khỏi phòng b/ệnh.

Ngày hôm sau khi Tô Thanh Nguyên đến, giường b/ệnh đã trống không. Y tá nói b/ệnh nhân đã tự làm thủ tục xuất viện từ rạng sáng, để lại một bức thư:

“Em mãi mãi sẽ là Ảnh hậu.”

Tô Thanh Nguyên gấp bức thư lại bỏ vào túi, bước ra khỏi b/ệnh viện.

Kể từ đó, cái tên Quý Dục hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người. Có người nói anh đến một thành phố xa xôi mở một studio nhỏ, có người nói anh không bao giờ đụng đến phim ảnh nữa. Không ai biết anh đã đi đâu, cũng không ai nhắc lại anh nữa.

Bộ phim tài liệu của Tô Thanh Nguyên giành được giải thưởng quốc tế, tên tuổi của cô trở lại trong tầm mắt của công chúng. Bộ phim nghệ thuật đầu tiên mang về cho cô đề cử Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, năm thứ hai cô lọt vào danh sách rút gọn của Liên hoan phim quốc tế.

Vào ngày trao giải, Tô Thanh Nguyên mặc một chiếc váy dài màu đen đứng trên sân khấu. Ánh đèn chiếu lên người cô, hàng trăm đôi mắt dưới khán đài nhìn về phía cô.

Trên màn hình lớn cuộn chạy những đoạn trích từ các tác phẩm của cô, từ bộ phim cuối cùng trước khi rút lui khỏi giới giải trí, đến những thước phim tài liệu vác máy ảnh trên thảo nguyên Châu Phi, cho đến tác phẩm mới đưa cô trở lại đỉnh cao hiện tại.

Khi người dẫn chương trình xướng tên cô, tiếng vỗ tay từ khắp mọi hướng ùa tới. Tô Thanh Nguyên bước lên đài nhận chiếc cúp, cúi đầu nhìn thoáng qua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi mở một quán ăn trên núi, nhưng khách đến đều không phải người

Chương 19
Tôi nghỉ việc ở công ty, từ bỏ cái cuộc sống lúc nào cũng phải túc trực 24/24, trở về vùng núi để tiếp quản quán ăn nhỏ mà bà ngoại để lại. Ngày đầu khai trương, một người đàn ông đeo tai sói gọi ba phần thịt kho tàu, rồi móc hẳn một thỏi vàng ra trả tiền. Một vị khách là mèo đen ăn thử cá viên, chê không đủ dai, tức đến mức đập cái đuôi thành... chổi lông gà. Đến tối, một con hồ ly ngậm cô vợ đang mang thai chạy vào quán, nghiêm túc hỏi tôi: "Ở đây có nhận nấu cơm ở cữ không?" Tôi còn tưởng khách du lịch trên núi bây giờ chơi cosplay nhập vai tập thể. Cho đến khi một con hổ chặn ngay trước cửa, định ăn quỵt, nhe nanh giơ vuốt về phía tôi. Người đàn ông vẫn luôn đứng tựa bên cửa bước lên trước một bước, chắn ngay trước mặt tôi. Giọng anh lạnh như gió núi. "Đã bước vào quán của cô ấy thì thanh toán tiền trước."
Ngôn Tình
8