“Cố Bắc An, nếu biết điều thì ký vào đây đi.”

“Nếu anh đã vào tù rồi, thì lúc đó tôi sẽ buộc anh phải ký.”

Chỉ thấy người đàn ông cúi đầu, từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống tờ giấy.

Tay hắn r/un r/ẩy ký tên mình vào đó.

Sau khi cầm được đơn ly hôn, tôi quay người bỏ đi.

Sau khi vụ việc này bị phơi bày, dư luận trên mạng bắt đầu đảo chiều.

Họ tìm ra tài khoản của Trần Âm và bình luận bên dưới.

Ch/ửi bới cô ta đáng đời, đáng ch*t.

Còn tôi cũng đã làm rõ mọi chuyện trên tài khoản phòng livestream s/át h/ại của mình.

Lúc này họ mới biết, hóa ra phòng livestream s/át h/ại thực sự là do tôi xây dựng.

Sau đó, công ty cũ tìm đến tôi, hy vọng tôi có thể quay lại làm việc.

Tôi từ chối thẳng thừng.

Bởi vì dựa vào họ không bằng tự dựa vào chính mình.

Tôi cứ thế ki/ếm được hết khoản tiền này đến khoản tiền khác trong chính phòng livestream s/át h/ại của mình.

Cuộc đời của Trần Âm và Cố Bắc An chỉ mới bắt đầu.

Còn cuộc sống tươi đẹp của tôi, cũng vừa mới bắt đầu.

(Đã hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm