“Mạc tổng, tôi biết nhà ông giàu có, nhưng cũng không thể dung túng cho vợ mình phá hoại gia đình người khác chứ?!”

“Cô ta nửa đêm nửa hôm đi uống rư/ợu, thuê phòng với chồng tôi, chuyện này ông có quản hay không?!”

Lúc này tôi mới biết người phụ nữ này chính là vợ của đàn anh.

Cô ta vẽ vời kể lại chuyện tôi và đàn anh ngoại tình, thao thao bất tuyệt như thể tận mắt chứng kiến.

Cho đến khi Mạc Cận Bạch tức gi/ận đến run người, gầm lên một tiếng, cô ta mới im miệng.

Lần đầu tiên Mạc Cận Bạch lộ ra vẻ mặt hung tàn chất vấn tôi:

“Có phải là thật không?!”

Tuy ký ức về đêm qua rất mơ hồ, nhưng việc có làm chuyện đó với người khác hay không thì tôi có thể phân biệt được, thế nên tôi kiên quyết phủ nhận.

Nhưng Mạc Cận Bạch không tin, ra lệnh cho người đi bắt đàn anh, đồng thời gọi bác sĩ riêng đến kiểm tra thân thể tôi.

Cho đến khi bác sĩ x/ác nhận tôi không có dấu vết qu/an h/ệ tình dục, sắc mặt anh ta mới khá hơn một chút, lúc này vệ sĩ cũng đã áp giải đàn anh đến.

Mạc Cận Bạch thậm chí không thèm nhìn lấy một cái, trực tiếp ra lệnh:

“Dìm cả hai đứa nó xuống nước đi.”

Thấy anh ta muốn ra tay s/át h/ại, tôi h/oảng s/ợ:

“Anh đi/ên rồi sao?! Tôi và anh ấy không làm gì cả!”

Câu nói này lại khiến anh ta càng thêm phẫn nộ, nghiêm giọng quát tháo tôi:

“Em luyến tiếc đến thế sao?!”

“Vậy thì hắn càng không thể sống được!”

Người chưa từng bị anh ta quát tháo bao giờ như tôi bỗng chốc trở nên lúng túng, chỉ có thể tiến lên nắm lấy anh ta, cố gắng biểu hiện vẻ phục tùng hèn mọn.

“Cận Bạch, tôi và anh ấy chỉ uống chút rư/ợu, ngoài ra không có gì cả, anh tin tôi được không?”

Thế nhưng lời c/ầu x/in của tôi không có bất kỳ tác dụng nào, Mạc Cận Bạch hất mạnh tay tôi ra rồi gầm lên với vệ sĩ:

“Đưa đi!”

Thấy tôi hoàn toàn kiệt sức ngã quỵ xuống đất, Tần Linh – người vẫn luôn đứng bên cạnh xem kịch – liền nắm tay Mạc Cận Bạch khuyên nhủ:

“Anh quên mình đã hứa gì với em rồi sao?”

“Làm việc gì cũng đừng nên tuyệt tình quá.”

Không ngờ chỉ hai câu nói nhẹ bẫng của Tần Linh lại thực sự khiến Mạc Cận Bạch giơ cao đá/nh khẽ.

Đến lúc này tôi mới nhìn rõ, bản thân mình không phải là không thể thay thế, và anh ta cũng chẳng phải là không có tôi thì không được.

Tần Linh đi đến trước mặt tôi, làm bộ làm tịch nói:

“Khương Ly, cô được Cận Bạch nâng niu trong lòng bàn tay quá lâu nên đã quen thói muốn làm gì thì làm, nhưng cô lại quên mất không nghĩ đến cảm nhận của anh ấy.”

“Hy vọng sau này cô hãy tự trọng, đừng hại người hại mình nữa.”

Tần Linh giáo huấn tôi xong thì tự mình đi đỡ vợ chồng đàn anh, tôi lại nhìn thấy rõ ràng ba người họ trao đổi ánh mắt với nhau.

Lúc này tôi mới bừng tỉnh đại ngộ, màn kịch này đều là do cô ta bày ra, nhằm mục đích cư/ớp đi sự tin tưởng của Mạc Cận Bạch dành cho tôi.

Trò hề kết thúc, Mạc Cận Bạch ngồi trên ghế sofa không biết đang suy nghĩ điều gì, rất lâu sau mới lên tiếng:

“Ngày mai đi làm thủ tục ly…”

Anh ta chỉ mới nói được một nửa, thần tình phức tạp, muốn nói lại thôi.

Tôi điều chỉnh lại cảm xúc, đứng dậy, gượng cười nhìn anh ta:

“Nghe theo Mạc tổng, sáng mai gặp ở cục dân chính.”

Khoảnh khắc hạ quyết tâm này, tim tôi đ/au như c/ắt.

Nhưng cũng đã hoàn toàn tỉnh ngộ rằng người đàn ông này không còn đáng để luyến tiếc nữa.

Ngồi thẫn thờ cả đêm, tôi bước ra ban công, ánh nắng ban mai ấm áp mà chói chang, giống như tình yêu của Mạc Cận Bạch, sâu đậm nhưng vẫn khiến tôi tổn thương đến mức tan nát.

“Chào buổi sáng, cô Khương.”

Theo tiếng gọi nhìn sang, người chào hỏi là Tần Linh.

Cô ta mặc bộ đồ ngủ lụa bó sát, trông có vẻ như tối qua không hề về nhà.

Tôi thấy cô ta là thấy buồn nôn, quay người vừa vào nhà thì Mạc Cận Bạch đã gõ cửa đi vào.

Cảm xúc của anh ta rõ ràng đã khá hơn hôm qua rất nhiều, nhưng lại ngập ngừng, thậm chí khi đối diện còn tránh né ánh mắt của tôi.

Sau một hồi im lặng, tôi là người phá tan bầu không khí khó xử.

“Muốn nói gì?”

Anh ta hít sâu một hơi, như thể đã phải đấu tranh tâm lý rất nhiều.

“Lý Ly, chuyện hôm qua… anh…”

“Hay là hôm nay…”

Thú thật là tôi chưa từng thấy anh ta ấp úng như vậy, nhưng nghĩ lại cũng không thấy lạ, chẳng qua là hối h/ận rồi.

Nhưng hiện tại tôi không muốn cho anh ta bậc thang để xuống nữa.

“Chuyện quá khứ không cần nhắc lại nữa, đi làm thủ tục sớm chút đi, tôi còn phải bận việc khác.”

Nghe vậy, lông mày anh ta gần như nhíu ch/ặt lại.

Lòng tự trọng khiến anh ta buộc phải duy trì sự bướng bỉnh cuối cùng.

“Vội thế cơ à, được, vậy anh chiều ý em!”

Vì một chút tự ái, anh ta kéo tôi đến cục dân chính.

Kết quả là hai chúng tôi mặc đồ ngủ, cùng với hơn chục người khác đợi mở cửa để làm giấy tờ, khác biệt ở chỗ người ta là ăn mặc lộng lẫy để kết hôn, còn chúng tôi là thảm hại để ly hôn.

Thủ tục diễn ra rất suôn sẻ, chỉ là đến lúc ký vào thỏa thuận thì anh ta lại chần chừ không đặt bút.

“Thời gian quá gấp rút, thỏa thuận anh nhờ A Linh giúp soạn thảo, cô ấy không kịp thống kê tài sản nên đã viết là em ra đi tay trắng.”

“Nhưng em yên tâm, dù sao cũng chỉ là đi làm thủ tục cho có hình thức, về nhà anh sẽ sang tên biệt thự cho em, rồi đưa thẻ của anh cho em.”

Thực ra khi nhìn thấy thỏa thuận, tôi đã đoán được là do tay Tần Linh soạn ra, điều khiến tôi bất ngờ ngược lại chính là việc anh ta đã dùng biệt danh thân mật cho Tần Linh rồi.

“Tôi không có vấn đề gì.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm