Anh ta muốn xuống sân khấu tìm tôi nhưng bị Tần Linh giữ lại.

Tôi chậm rãi bước lên sân khấu, nói với người chủ hôn:

“Để tôi đàn một khúc tặng họ nhé.”

Nghe những tiếng trầm trồ khen ngợi vẻ rạng rỡ của tôi từ phía dưới, sắc mặt Tần Linh và cha mẹ cô ta khó coi đến cực điểm, còn Mạc Cận Bạch thì vô cùng vui mừng.

“Lý Ly, anh biết ngay là em sẽ quay lại mà.”

Tôi đáp lại bằng tông giọng dịu dàng, quen thuộc nhất với Mạc Cận Bạch:

“Cận Bạch, hy vọng anh sẽ thích món quà mừng mà tôi đã chuẩn bị.”

Theo tiếng đàn piano vang lên, Mạc Cận Bạch và Tần Linh bắt đầu nghi thức cưới, còn cao trào của khúc nhạc tôi đàn lại đúng vào lúc họ trao nhau nụ hôn nồng ch/áy.

Khoảnh khắc đó, dưới nền nhạc du dương, cả hội trường như bùng n/ổ, mọi người đồng loạt đứng dậy vỗ tay reo hò.

Mạc Cận Bạch và Tần Linh hôn nhau suốt năm phút, đến tận khi khúc nhạc ngừng hẳn mới lưu luyến tách ra.

Thế nhưng, hành động sau đó của anh ta đã khiến tất cả mọi người sững sờ.

Anh ta đẩy Tần Linh ra, bước đến trước mặt tôi, hoàn toàn không để tâm đến ánh nhìn của người khác, ôm ch/ặt lấy tôi rồi thì thầm bên tai:

“Lý Ly, lên tầng thượng đợi anh.”

“Anh đã chuẩn bị một bất ngờ đặc biệt cho em, tối nay nhất định sẽ khiến em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.”

“Được, em đợi anh…”

Nhìn bóng lưng tôi rời đi, trong mắt Mạc Cận Bạch tràn đầy sự quyến luyến và mong đợi, còn hàm răng Tần Linh thì gần như nghiến nát.

Thực ra tôi đã sớm biết được từ miệng quản gia rằng bất ngờ mà Mạc Cận Bạch chuẩn bị chính là cầu hôn tôi một lần nữa.

Nhưng anh ta không biết rằng, lần gặp gỡ vừa rồi đã là vĩnh biệt, và anh ta cũng sẽ không bao giờ còn nghe thấy câu “Em đồng ý” từ miệng tôi nữa.

Trong không gian cầu hôn lộng lẫy kia, thứ đợi chờ anh ta chỉ là món quà mừng mà tôi đã dày công chuẩn bị.

Những người nhà họ Tần, những kẻ đã thỏa nguyện bước chân vào giới thượng lưu, đang đắm chìm trong sự nịnh nọt của khách khứa, như thể nhà họ Mạc đã nằm gọn trong tay họ.

Mạc Cận Bạch nhìn cảnh đó nhưng chẳng hề bận tâm, vì trong lòng anh ta chưa bao giờ coi người nhà họ Tần ra gì. Hôm nay anh ta đã đủ thể diện, chứng minh được rằng không có người phụ nữ nào mà anh ta không chinh phục được.

Cảm thấy tẻ nhạt, anh ta rời tiệc sớm, định thay bộ đồ khác để chuẩn bị cho màn cầu hôn vào tối muộn.

Ai ngờ khi đi ngang qua phòng nghỉ của cô dâu, anh ta lại chứng kiến cảnh Tần Linh nhục mạ nhân viên phục vụ.

Chỉ vì nhân viên vô tình chạm vào cô ta khi bưng nước, Tần Linh liền nổi trận lôi đình, ra lệnh cho người đó quỳ xuống tự t/át vào mặt mình, còn cô ta ngồi chễm chệ xem và nhục mạ:

“Tôi hạ mình để cô phục vụ đã là ân huệ lớn lao cho loại tiện chủng như cô rồi, vậy mà cô dám chạm vào tôi!”

“Hôm nay nếu không làm tôi nguôi gi/ận, tôi sẽ bắt cả nhà cô ch/ôn cùng!”

Đúng lúc cô ta đứng dậy định tự tay ra tay, thì nhìn thấy Mạc Cận Bạch đang đứng ngoài cửa.

Sau thoáng hoảng lo/ạn, cô ta lập tức thay đổi sắc mặt nịnh nọt, chạy đến trước mặt Mạc Cận Bạch giải thích:

“Cận Bạch, sao anh lại đến đây?”

“Chuyện không phải như anh thấy đâu…”

Mạc Cận Bạch hừ lạnh, mỉa mai kh/inh bỉ:

“Hóa ra luật sư Tần cũng chính là kẻ ỷ mạnh hiếp yếu mà cô vẫn luôn miệng coi thường, chẳng khác gì tôi cả.”

Tần Linh còn muốn biện minh, nhưng Mạc Cận Bạch không cho cô ta cơ hội.

“Đủ rồi Tần Linh, tôi không nghe lời vô nghĩa.”

“Ngày trước tôi chỉ thấy cô không sợ quyền thế, chính trực cứng cỏi nên cũng thấy thú vị và mới mẻ.”

“Theo đuổi cô chẳng qua là muốn thử xem người phụ nữ luôn miệng coi thường tôi như cô rốt cuộc thanh cao đến đâu, khó chiều đến mức nào.”

“Tôi chỉ muốn vả vào mặt cô, tiện thể chứng minh không có người phụ nữ nào mà tôi không chinh phục được, cô còn tưởng mình thực sự là Mạc phu nhân sao?!”

Bị vạch trần, Tần Linh không còn giữ hình tượng nữa, trực tiếp quỳ xuống van xin:

“Cận Bạch, em sai rồi, anh đừng bỏ rơi em.”

“Em nhất định sẽ làm anh vui lòng hơn cả Lý Ly.”

“Những ngày qua chúng ta chẳng phải rất hạnh phúc sao? Anh chẳng phải cũng rất hài lòng với kỹ năng của em sao?”

Bị chạm vào vảy ngược, Mạc Cận Bạch nổi gi/ận lôi đình, bóp ch/ặt cổ Tần Linh.

“Cô không xứng nhắc đến Lý Ly, càng không xứng so sánh với cô ấy.”

“Còn cái thân x/ác dơ bẩn của cô, tôi đã chán ngấy từ lâu rồi.”

Đến khi mặt Tần Linh tím tái, Mạc Cận Bạch mới buông tay.

“Dẫn cả nhà cô cút đi, đừng làm phiền tôi cầu hôn Lý Ly.”

“Ngày mai sau khi ly hôn, tôi sẽ cho cô một khoản tiền, sau đó tôi không muốn nhìn thấy cả nhà cô thêm lần nào nữa!”

Nói xong lời tà/n nh/ẫn, Mạc Cận Bạch bỏ đi thẳng.

Thế nhưng khi anh ta hân hoan đến được khu vườn trên tầng thượng, lại chẳng thấy bóng dáng tôi đâu, chỉ có một chiếc hộp được gói ghém cẩn thận đặt dưới vòm hoa.

Anh ta nghi hoặc mở hộp quà, nhìn thấy thứ bên trong thì như bị sét đá/nh ngang tai.

Trong hộp chỉ có hai món đồ.

Một chiếc bút ghi âm, và bài vị của mẹ tôi.

Mạc Cận Bạch ôm lấy bài vị mẹ tôi, đi/ên cuồ/ng gào thét tên tôi khắp khách sạn, tìm ki/ếm bóng hình tôi khắp nơi.

Cha mẹ Tần Linh mặt dày tiến lên hỏi han, bị Mạc Cận Bạch đ/á văng ngã gục không thể đứng dậy, những người khác thấy vậy không ai dám tiến lại gần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm