Triệu Xuyên cúi đầu: "Nhưng n/ợ đã trả xong từ lâu rồi. Lúc Chu Nhiễm đi, cô ta nói đi theo tôi không có tương lai, tôi chấp nhận. Cô ta muốn sống sung sướng, tôi không ngăn, nhưng cô ta không thể biến con trai thành công cụ để đổi lấy cuộc sống sung sướng được."
"Anh muốn mang đứa trẻ đi sao?"
"Tôi sẽ hỏi Tiểu Vũ xem thằng bé có nguyện ý không. Nếu nó không muốn, tôi sẽ không cưỡng ép."
Tôi nhìn đứa trẻ cười h/ồn nhiên trong album ảnh.
Những chuyện bẩn thỉu người lớn làm, không nên bắt nó phải gánh chịu.
"Ngày mai đừng làm nó sợ." Tôi nói, "Hãy đợi nó nhận ra anh trước."
Tôi photo bản xét nghiệm ADN, lại tìm thêm giấy chứng nhận vô sinh của Chu Minh Viễn từ đống đồ cũ, rồi cùng giao cho khách sạn.
Để làm màu cho thêm phần long trọng, Chu Minh Viễn vốn đã sắp xếp phần chúc phúc của người thân bạn bè.
Tôi nhờ nhân viên đặt hai trang tài liệu đó ngay sau phần "chúc phúc" của tôi.
Ngày tiệc nhận thân, trước cửa khách sạn đặt hai hàng lẵng hoa.
Trên tấm bảng nền đỏ viết dòng chữ: "Chu thị lân nhi, nhận tổ quy tông".
Tiểu Vũ mặc bộ đồ Đường trang được đặt may riêng, trên cổ đeo tấm ngọc bội, được bà nội dắt tay đi từng bàn mời khách.
Chu Nhiễm thì mặc lễ phục trắng, ngồi cạnh Chu Minh Viễn. Tuy chưa tổ chức đám cưới, nhưng mọi người đều đã đổi cách gọi cô ta là em dâu, chị dâu.
Tôi vừa bước vào cửa, tiếng ồn ào tạm thời lắng xuống một chút.
Đồng nghiệp của Chu Minh Viễn lại gần chào tôi, thần sắc ai nấy đều rất gượng gạo.
Anh ta lại chủ động nâng ly rư/ợu giới thiệu: "Đây là vợ cũ của tôi. Hôm nay cô ấy cũng đến để chúc phúc cho Tiểu Vũ."
Một câu "vợ cũ" như thể cuối cùng đã dọn dẹp sạch sẽ tôi ra khỏi cuộc đời anh ta.
Tôi gật đầu thừa nhận, không tranh cãi.
Anh ta không biết, hôm nay tôi thực sự đến để chúc phúc.
Chúc phúc cho anh ta cuối cùng cũng có thể nhìn rõ, đứa con trai mà anh ta tranh giành nhận về rốt cuộc là con của ai.
Bà nội thấy tôi tay không đến, sắc mặt lập tức trầm xuống.
"Vòng ngọc đâu?"
"Đến lúc nó cần xuất hiện, tự nhiên nó sẽ xuất hiện."
Chu Nhiễm đứng dậy đón tôi, thân mật gọi: "A Niệm."
Tôi tránh bàn tay cô ta đưa ra.
"Chúng ta không thân đến mức đó."
Nụ cười của cô ta cứng đờ, rồi nhanh chóng khôi phục.
"Hôm nay là ngày trọng đại của con, cậu có thể đến, tớ rất cảm kích."
Chu Minh Viễn hạ giọng: "Ngồi đi, đừng làm trò cười."
Tôi không ngồi.
Người dẫn chương trình đã mời gia đình ba người họ lên sân khấu.
Bà nội ôm gia phả, kích động đến mức giọng nói r/un r/ẩy.
Bà nói trước mặt mọi người rằng nhà họ Chu nhiều năm không có cháu nối dõi, nay tổ tiên phù hộ, cuối cùng cũng để m/áu mủ ruột th!t trở về nhà.
Nói đến cuối, bà cố ý nhìn về phía tôi.
"Có người không có cái phúc này, không thể trách mệnh. Làm người phải biết phận, không thể chiếm lấy vị trí của người khác mà không buông tay."
Dưới sân khấu có người ngượng ngùng ho khan.
Chu Minh Viễn không ngăn lại, chỉ cầm lấy micro, xoa đầu Tiểu Vũ.
"Tám năm qua, tôi n/ợ đứa trẻ quá nhiều. Sau này tôi sẽ bù đắp lại toàn bộ tình cha đã thiếu hụt."
Người dẫn chương trình bảo Tiểu Vũ dâng trà cho bố.
Đứa trẻ bưng chén trà lên, vừa định quỳ xuống, cửa sau sảnh tiệc bỗng vang lên một tiếng:
"Tiểu Vũ."
Đứa trẻ toàn thân chấn động.
Nó quay đầu nhìn thấy Triệu Xuyên, chén trà rơi xuống đất vỡ tan.
Giây tiếp theo, nó nhảy xuống sân khấu, đẩy những người cản đường, lao nhanh vào lòng Triệu Xuyên.
"Bố!"
Tiếng gọi này vừa to vừa gấp.
Khách khứa trong sảnh im lặng như tờ.
Chu Minh Viễn cầm micro, nụ cười trên mặt còn chưa kịp thu lại.
Triệu Xuyên ngồi xổm xuống ôm ch/ặt đứa trẻ.
Tiểu Vũ khóc không ra hơi: "Bố, sao bây giờ bố mới đến? Mẹ nói bố không cần con nữa."
Đôi mắt Triệu Xuyên lập tức đỏ hoe.
"Bố không hề bỏ con."
Chu Nhiễm lao xuống sân khấu, túm lấy đứa trẻ.
"Con nhận nhầm người rồi! Ông ta không phải bố con!"
Tiểu Vũ ôm ch/ặt cổ Triệu Xuyên: "Ông ấy chính là bố! Lúc nhỏ con luôn ngủ cùng bố, sấm sét cũng là bố ôm con!"
Bàn khách như nước sôi, tiếng bàn tán bùng n/ổ.
Bà nội ôm gia phả, tay run đến mức gần như đứng không vững.
Bà quay sang Chu Nhiễm: "Người đàn ông này là ai?"
Chu Nhiễm mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Tôi trả lời thay cô ta.
"Là người bố mà Tiểu Vũ đã gọi từ một tuổi đến tận sáu tuổi."
5.
Chu Minh Viễn từ trên sân khấu bước xuống, túm lấy cổ áo Triệu Xuyên.
"Mày đến đây nói nhảm cái gì?"
Triệu Xuyên không phản kháng, chỉ bảo vệ đứa trẻ ra sau lưng.
"Tôi đến đón con trai tôi."
"Nó là của tao!"
"Ông có hỏi ngày sinh của đứa trẻ là ngày nào không? Có biết nó bị dị ứng đậu phộng, nửa đêm sẽ nghiến răng, sợ sấm sét không?"
Chu Minh Viễn há miệng, một câu cũng không trả lời được.
Chu Nhiễm hét lên ngắt lời: "Biết những thứ này thì đã sao? Anh từng chăm sóc nó, không có nghĩa nó là con anh."
Triệu Xuyên lấy từ trong túi ra cuốn album.
Những tấm ảnh được trải ra trên bàn nhận thân.
Trong cuộc sống của đứa trẻ từ một đến sáu tuổi, Triệu Xuyên chưa bao giờ vắng mặt. Ngược lại là Chu Minh Viễn, chỉ xuất hiện trong những bức ảnh của hai tháng gần đây.
Chu Minh Viễn lật càng lúc càng nhanh, gân xanh trên trán nổi lên.
"Chu Nhiễm, cô nói cho tôi biết, chuyện này là thế nào?"