Thư tín mất hiệu lực

Chương 28

06/08/2026 13:52

Mặc dù "nhìn đầy mãnh liệt" là một thông tin không có bằng chứng.

"Cậu không khỏe thì mau uống th/uốc rồi ngủ đi." Đàm Phất Hiểu cũng thấy buồn ngủ, "Đi đi, cậu đi ngủ trước đi, để tôi nghiên c/ứu xem cái nồi cơm điện này hẹn giờ nấu cháo kiểu gì."

Nói là tự nghiên c/ứu, nhưng Giản Thụ uống th/uốc xong vẫn qua giúp. Đàm Phất Hiểu là người không hề thân thiết với căn bếp, còn Giản Thụ đã tự lực cánh sinh nhiều năm nay rồi.

"Cái này." Giản Thụ ấn nút, ngón tay anh thon dài, những vết chai do viết chữ để lại tạo thành những vết lồi lõm nhẹ, "Nước không đủ nhiều, Phất Hiểu, thêm chút nữa đi."

Đàm Phất Hiểu bỗng chốc cảm thấy căng thẳng: "Ồ."

Nồi cơm điện kêu "tít tít", Đàm Phất Hiểu không hiểu là đã thành công hay chưa, Giản Thụ bảo cứ để thế là được, cậu liền gật đầu.

Đêm còn phải uống th/uốc một lần nữa, Đàm Phất Hiểu đặt báo thức dậy vào khoảng mười hai giờ.

Cậu ngủ kh/ỏa th/ân, dậy mặc đồ ngủ, tùy tiện cài hai cái khuy rồi ra phòng khách tìm nước khoáng.

Đồ ngủ phanh ra, cậu đến trước tủ đầu giường phòng khách rồi bật đèn bàn: "Giản Thụ."

Giản Thụ chậm chạp tỉnh dậy. Đàm Phất Hiểu cúi người: "Ngồi dậy uống th/uốc đi."

Vì không đeo kính, lại đang ngủ bị gọi dậy nên người trong tầm mắt mờ ảo không rõ. Áo trên cài khuy tùy tiện, để lộ phần da ngựk một cách vô tư.

Giản Thụ muốn tìm kính để đeo, nhưng bị Đàm Phất Hiểu ấn cổ tay lại: "Uống th/uốc thì đeo kính làm gì."

Anh muốn nhìn cho rõ hơn, chỉ là anh không biết Đàm Phất Hiểu không thích kính.

Có lẽ chính Đàm Phất Hiểu cũng không nhận ra, trong quan niệm thông thường, một người sẽ không vì bạn mình đeo kính mà trông khác xưa đi đôi chút lại nảy sinh sự bài xích.

Giống như lần trước cậu tháo kính của Giản Thụ ở ghế sau xe, đó là một hành vi không hợp lẽ thường.

Lúc này cậu ấn tay Giản Thụ, cũng là một hành vi bất hợp lý.

Giản Thụ ngồi dậy uống th/uốc.

"Cảm ơn." Anh vặn nắp chai nước khoáng trả lại cho Đàm Phất Hiểu rồi đưa ra một yêu cầu: "Tỉnh táo hơn chút rồi, cậu có thể ở lại với tôi một lát không?"

Đàm Phất Hiểu không nói hai lời liền nằm lên giường, Giản Thụ nhường chỗ, chia cho cậu một nửa chăn. Học kỳ hai lớp 12 ngày nào cũng ngủ thế này, hồi đó ngủ không đủ giấc, trước khi ngủ chưa kịp nói hai câu đã lăn ra ngủ mất.

"Sao cậu lại muốn nuôi mèo vậy?" Đàm Phất Hiểu tò mò hỏi.

"Tiểu Qua ấy à." Giản Thụ nghiêng người một chút, "Nhận nuôi trong nhóm cư dân, hàng xóm bắt được mèo hoang dưới lầu. Tôi cũng không biết tại sao lại muốn nuôi nó, hôm đó tan làm trời đặc biệt lạnh, chỉ thấy là nếu tối về nhà có thể ôm một con mèo... thế là đi kết bạn xin nhận nuôi."

Đàm Phất Hiểu cũng nghiêng người nằm sang, nhắm mắt lại nói: "Mùa đông ở Thân Giang cũng lạnh lắm à?"

"Lạnh lắm." Giản Thụ dùng ánh mắt phác họa ngũ quan của cậu, "Lúc trời âm u là lạnh nhất, cảm giác quần áo trên người không phải làm bằng vải, mà là màn chống muỗi."

Đàm Phất Hiểu cười: "Sau khi có Tiểu Qua thì sao?"

"Tiểu Qua lúc đầu rất sợ tôi, vì mẹ nó vừa mới mất lúc đó, nó không có cảm giác an toàn nên không cho tôi ôm."

"Mẹ nó?" Đàm Phất Hiểu mở mắt, "Bạn gái cậu à?"

"Mẹ ruột của nó." Giản Thụ nhấn mạnh từng chữ, "Mẹ ruột của nó bị b/ệnh qu/a đ/ời rồi."

Đàm Phất Hiểu lập tức nhắm mắt lại: "Xin lỗi quên mất, quên mất thân phận thực sự của cậu là bố nuôi."

"Ừ, yên tâm, giấy tờ nhận nuôi giấu rất kỹ, nó sẽ không biết thân thế đâu." Giản Thụ cạn lời.

Đàm Phất Hiểu nhắm ch/ặt mắt, hùa theo lời lảm nhảm của anh: "Ừ ừ, không sao, con cái môn ngữ văn mới được 35 điểm, dù có nhìn thấy cũng không đọc hiểu được đâu."

Nghe thấy Giản Thụ cười, cậu mới hé một mắt ra nhìn thử, rồi yên tâm nhắm mắt lại: "Bố mẹ cậu thì sao, tôi cứ tưởng họ sẽ ở cùng cậu cả đời."

"Trước đây suýt chút nữa đã đến Thân Giang tìm tôi, sau đó vẫn về quê ở huyện Cù rồi." Giản Thụ trả lời cậu bằng giọng bình thản, "Giản Thao ch/ôn ở đó."

Giản Thao là đứa con đầu lòng của bố mẹ Giản Thụ, mất sớm khiến bố mẹ anh trở nên b/ệnh hoạn.

Đàm Phất Hiểu từng than phiền rằng họ trói buộc Giản Thụ đến mức không thở nổi. Nhưng bố mẹ Đàm Phất Hiểu lại bảo cậu đừng nghĩ như vậy, đã xảy ra chuyện như thế thì nhà nào cũng không thể sống yên ổn được.

"Còn cậu?" Giản Thụ hỏi, "Mấy năm gần đây vẫn luôn đi làm à?"

"Chứ còn gì nữa."

"Không yêu đương gì à?"

"Không." Đàm Phất Hiểu điều hòa hơi thở, giọng nhẹ đi, "Năm nay mẹ tôi nâng cấp phần thưởng nếu tôi chịu yêu đương, từ thắt lưng Hermes hứa hẹn mấy năm trước lên thành Porsche 718."

Giản Thụ bật cười "phụt" một tiếng: "Kết quả là giờ cậu đang lái con Toyota cũ."

"Này, cậu nói thế là không được, con Toyota cũ này của nhà tôi không tốt chỗ nào à? Chính vì người trẻ như tôi lái xe cũ mới trông cao thâm khó lường, không ai biết tôi là thần thánh phương nào."

Giản Thụ đồng tình: "Hợp lý."

"Còn cậu?" Đàm Phất Hiểu cũng ném hai câu này cho Giản Thụ.

Giản Thụ tưởng cậu định hỏi chuyện tình cảm, đang chuẩn bị mở miệng.

Đàm Phất Hiểu: "Con xe đó của cậu lái bao lâu rồi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đào Hoa Sát

Chương 14
Thế nhân đều bảo, ta vốn là kẻ tàn nhẫn bẩm sinh. Hình phạt khốc liệt, tâm địa độc ác, chẳng màng thân thích! Năm hai mươi chín tuổi, ta đã giữ chức Chính tam phẩm Nội đình Tư lý úy. Ai nấy đều khen ta tuổi trẻ tài cao, tiền đồ xán lạn. Thế nhưng, ta bỗng mắc phải căn bệnh lạ. Tóc rụng từng mảng, thị lực dần mờ đục, bụng đau đớn khôn cùng. Thê tử cứ dăm ba bữa lại đến miếu cầu phúc cho ta, rơi lệ khuyên nhủ: 'Kỳ Phong, hãy từ quan đi. Trên tay chàng vấy máu quá nhiều, xem kìa, đã bị quỷ ám rồi.' Mệnh ta cứng cỏi. Chỉ tin chính mình, chưa từng tin quỷ thần. Để an lòng thê tử, ta đã tìm đến vài danh y, nhưng lũ người vô dụng ấy đều chẳng nhìn ra bệnh trạng. Đúng lúc đó, ta vừa tan triều. Lão Cát, người bạn vong niên của ta, mãn tang trở về kinh thành. Lão Cát là một ngỗ tác giỏi, ngoài việc khám nghiệm tử thi, còn tinh thông thuật độc dược, mấy năm nay đã giúp ta không ít việc. Lão sai người đến mời ta về nhà uống rượu, bảo rằng có mang theo chút đặc sản quê nhà. Vừa bước vào cửa, lão Cát đã tươi cười đón tiếp. Thấy ta, lão sững sờ, vội vã bước tới, giơ đèn lồng nhìn ta kỹ lưỡng. Ta thấy ánh nến chói mắt, đẩy đèn lồng ra xa, cười bảo: 'Sao thế, mới ba năm không gặp, ta đã biến thành kẻ khiến lão không nhận ra rồi sao?' Lão Cát sắc mặt nghiêm trọng, nắm chặt cổ tay ta, đặt ngón tay lên mạch môn. Lão nhìn chằm chằm vào ta: 'Kỳ đại nhân, ngài trúng độc rồi.'
8
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Mèo của anh Chương 15
7 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
11 Cốt yêu làm mẹ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm