Trước khi tia sáng cuối cùng biến mất, ta nhìn thấy gương mặt vặn vẹo và đắc ý của hắn.
Bên ngoài qu/an t/ài vang lên tiếng đóng đinh.
Một nhát.
Hai nhát.
Khi chiếc đinh thứ ba rơi xuống, ta nhổ ra loại thảo dược giải đ/ộc ngậm dưới lưỡi.
Th/uốc mê là do người c/âm phối chế, tất nhiên bà ấy cũng biết cách giải.
Ta sờ vào trong tay áo thi tân lang, lấy ra chiếc rìu nhỏ mà Tiểu Hà đã giấu sẵn. Để đề phòng thi tân nương nửa đường bỏ trốn, nhà họ Kim làm qu/an t/ài dày tới ba tấc, nhưng họ quên mất rằng người ch*t thì không cần đề phòng, chỉ người sống mới cần.
Ta không vội vã phá qu/an t/ài.
Tiếng kèn sáo bên ngoài dần xa khỏi cửa nhà, cỗ qu/an t/ài đỏ được tám người khiêng về phía từ đường.
Yến tiệc sắp bắt đầu rồi.
Tại bếp sau từ đường, Liên Hương đang dâng trà cho các bậc trưởng bối nhà họ Triệu.
Chẳng ai để ý rằng hai tiểu nha đầu phụ trách rót rư/ợu đã được thay thế bằng Tiểu Hà và Thu Hạnh. Chúng dùng vải đỏ che mặt, cúi đầu đi lại giữa các bàn tiệc, đưa từng bình rư/ợu đã ngâm thi vương châu lên bàn.
Thi vương châu được cho vào vò sứ, giấu dưới đài tế từ đường.
Người c/âm trà trộn trong đám đàn bà nấu bếp, đổ rư/ợu có pha dịch thi tâm châu vào vò sứ xanh chuyên dùng cho các tộc lão.
Dân làng bình thường có lẽ vì ng/u muội, hèn nhát, hoặc vì muốn chia phần tiền b/án châu mà giả c/âm giả đi/ếc.
Nhưng mười sáu tộc lão ngồi trong cùng từ đường, trên tay mỗi người đều vấy m/áu các cô gái.
Trong "Thái Châu Phổ" ghi chép rõ ràng từng chi tiết.
Ai phụ trách chọn người, ai phụ trách đ/è tay, ai phụ trách c/ắt dây, ai phụ trách ch/ặt ngón tay thiếu nữ hái châu, đều có tên tuổi.
Họ xứng đáng phải uống nhiều hơn.
Khi qu/an t/ài đỏ được khiêng đến trước từ đường, yến tiệc đã bắt đầu.
Qua khe hở qu/an t/ài, ta nghe thấy tiếng đàn ông cụng ly chúc rư/ợu. Triệu Đức Thủy ngồi ở ghế chủ tọa, dù sắc mặt tái xanh, giọng nói vẫn sang sảng.
"Hôm nay là hỷ sự của nhà họ Triệu và nhà họ Kim, cũng là ngày tế thủy mười hai năm một lần của làng Liên Khê.
Uống cạn bát rư/ợu Thủy Nương này, tối nay mở đầm hoán thi, sang năm nhất định châu đầy kho, thóc đầy kho!"
Đàn ông đồng thanh hô vang.
Từng bát rư/ợu được đổ vào bụng.
Có kẻ chê chưa đủ mạnh, còn chủ động múc bát thứ hai.
Cha nuôi và Đại Dũng vì nóng lòng giải đ/ộc nên uống nhiều nhất. Mẹ nuôi không được ngồi bàn chính nên trốn vào góc, lén uống nốt phần rư/ợu còn dư dưới đáy bát của cha nuôi.
Chỉ có Triệu tam thúc là không động đũa.
Đêm qua ông ta đã kiểm tra m/áu đen của Đại Dũng, dường như đã nhận ra đ/ộc trong châu có vấn đề. Ông ta nhân lúc không ai để ý, đổ rư/ợu vào tay áo, rồi lấy cớ đi lấy th/uốc để đi về phía cửa sau từ đường.
Ta ở trong qu/an t/ài nghe thấy ông ta đi ngang qua, liền nhấc rìu nhỏ ch/ém mạnh vào nắp qu/an t/ài.
Bộp!
Tiếng ồn ào trong yến tiệc im bặt.
Ta lại ch/ém thêm một nhát nữa.
Nắp qu/an t/ài nứt ra một đường.
"Nó tỉnh rồi!" Người khiêng qu/an t/ài hét lên, "Thi tân nương tỉnh rồi!"
Đàn ông ùa tới, muốn đ/è ch/ặt qu/an t/ài. Ta vung rìu nhỏ từ khe nứt, ch/ém đ/ứt ngón tay của kẻ đứng đầu, rồi dùng vai húc mạnh nắp qu/an t/ài văng ra.
Ánh nắng chiếu vào trong qu/an t/ài.
Ta đầy m/áu me ngồi dậy, bên cạnh là th* th/ể bốc mùi của thiếu gia nhà họ Kim.
Trong chốc lát, từ đường im phăng phắc.
Liên Hương vén khăn trùm đầu, k/inh h/oàng nhìn ta: "Muội... tại sao muội không ngủ?"
"Canh tỷ nấu ngọt quá, muội không nỡ ngủ."
Ta c/ắt đ/ứt nút đồng tâm, trèo ra khỏi qu/an t/ài.
Cha nuôi là kẻ đầu tiên lao đến, giơ chân đ/á vào cái chân bị thương của ta. Ta không né, chiếc rìu nhỏ thuận thế ch/ém phập vào mu bàn chân ông ta.
Ông ta gào thét ngã gục.
Ta giẫm lên ngựk ông ta, dí lưỡi rìu vào cổ ông ta: "Cha, không phải cha nói tay và mạng của đàn bà là của tông tộc sao? Vậy cái chân này, con thu thay cho tông tộc."
"Phản rồi, đồ nghiệt chủng này phản rồi!"
Triệu Đức Thủy dùng gậy gõ xuống đất, ra lệnh cho người bắt ta.
Nhưng hai bên từ đường đột nhiên bốc khói nghi ngút.
Gian bếp sau bị người c/âm châm lửa, ngọn lửa theo dải lụa đỏ tẩm dầu lan nhanh lên mái nhà. Đàn bà thét lên bỏ chạy khỏi sân, còn các cô gái đã chuẩn bị sẵn từ lâu nhân lúc hỗn lo/ạn lao về phía địa lao.
Tiểu Hà dùng chìa khóa tr/ộm được mở cửa sắt.
Bên trong nh/ốt chín cô gái đang chờ hoán thi. Có người bị bẻ g/ãy tay, có người bị nhét giẻ vào miệng, nhỏ nhất mới mười hai tuổi. Cửa sắt vừa mở, họ chẳng màng khóc lóc, theo thỏa thuận từ trước, chộp lấy xích sắt, gậy gỗ và đ/á tảng trong địa lao, chặn đứng ba lối ra của từ đường.
Đàn ông cuối cùng cũng h/oảng s/ợ.
"Triệu Tiểu Hà, mày đi/ên rồi!" Triệu Đức Thủy gầm lên, "Tao là ông nội ruột của mày!"
Tiểu Hà đứng trước cửa, tay nắm ch/ặt một cây kéo.
"Khi tên con nằm trong danh sách, sao ông không nhớ con là cháu nội?"
"Tao đã gạch tên mày rồi!"
"Đó là vì ông bắt Thu Hạnh thay con. Bạn ấy cũng có cha có mẹ, mạng của bạn ấy lấy gì để đổi mạng con?"
Triệu Đức Thủy cứng họng, quay sang hét với đám đàn ông trong làng: "Đừng nghe lũ con gái ch*t ti/ệt này nói nhảm! Bắt chúng lại, thưởng mỗi thằng một mẫu ruộng dâu!"
Có kẻ quả nhiên đỏ mắt, chộp lấy băng ghế dài lao về phía cửa.
Người c/âm bước lên đài tế, hai tay nắm ch/ặt chiếc chuông đồng làm từ xươ/ng người.
Triệu tam thúc vừa chạy tới cửa sau, nhìn rõ hành động của bà, sắc mặt lập tức tái nhợt.
"Đừng để bà ta rung chuông!"
Ông ta bất chấp tất cả lao về phía đài tế.
Ta đã đợi sẵn bên dưới.
Chiếc rìu nhỏ văng ra, cắm phập vào lưng ông ta. Triệu tam thúc lảo đảo quỳ xuống, vẫn cố bò tới trước.
"Ông biết tiếng chuông sẽ làm gì không?" Ta hỏi.
Ông ta hộc m/áu, trợn mắt nhìn ta: "Mày đã bỏ cái gì vào rư/ợu?"
"Các người cho các cô gái trong đầm x/ác ch*t ăn thứ gì, thì ta cho các người ăn thứ đó."