Gió hồ thổi tới, mặt nước lấp lánh ánh vàng vụn.
Ta rắc nắm tro cốt cuối cùng của mẹ xuống nước.
Tiểu Mãn đứng bên cạnh ta, dùng giọng nói vẫn còn hơi ngọng nghịu hỏi: "Còn sợ nước không?"
Ta nghĩ ngợi rồi lắc đầu.
Nước chưa từng ăn th!t các cô gái.
Kẻ ăn th!t người, là những quy củ nấp sau làn nước, là những kẻ biến lòng tham thành ý chỉ thần linh, cũng là những kẻ dù tận mắt nhìn thấy, nhưng vì có thể chia phần th!t mà giữ im lặng.
Giờ đây đầm x/ác ch*t không còn nữa.
Hồ chỉ là hồ.
Con gái cũng chỉ là con gái.
Họ không cần phải ngâm mềm đôi tay, không cần dùng kinh nguyệt để dẫn châu, không cần lấy một mạng người để đổi lấy một chiếc kiệu hoa.
Họ có thể để tay chai sạn, có thể đọc sách, có thể chèo thuyền đến bất cứ nơi nào họ muốn.
Ánh tà dương rơi trên dòng sông phía xa, một chiếc thuyền hàng đang giương buồm lao về phía nơi nước và trời giao nhau.
Ta sờ vào chiếc mặt dây bạc trăng khuyết đã nứt trên ngựk,
dọc theo bờ hồ chậm rãi bước về phía trước.
Mẹ bảo ta đi xem những nơi không có đầm x/ác ch*t.
Ta đã nhìn thấy rồi.
Hơn nữa từ nay về sau, sẽ ngày càng có nhiều cô gái nhìn thấy nữa.
[Toàn văn hoàn]