Đời người một kiếp, bớt tự xét lại mình, nhiều chỉ trích người khác.
Ai làm mình không vui, đừng suy nghĩ nhiều.
Chắc chắn là vấn đề của người đó.
Lêu lêu, không vừa mắt thì đến đá/nh tôi đi.
Có bản lĩnh thì các người cũng xuyên vào tiểu thuyết đi, chúng ta đối mặt ngoài đời thực.
Ha ha ha ha...
Tôi không nhịn được, đắc ý quên hình, giơ ngón giữa về phía màn hình bình luận.
Phần bình luận lại n/ổ tung.
【???】
【Ý gì đây? Tôi không nhìn nhầm chứ? Nữ phụ nhìn thấy bình luận sao?】
【??? Nữ phụ đang khiêu khích à?】
Thấy vậy, tôi cũng chẳng giả vờ nữa, cười híp mắt nhìn vào màn hình: "Đúng vậy các bảo bối, tôi nhìn thấy bình luận các người gửi đấy."
Phần bình luận lại là một chuỗi dấu chấm hỏi dài dằng dặc.
Một vài bình luận á/c ý xen lẫn vào giữa.
【Sao mày không đi ch*t đi】
【Từng thấy kẻ không biết x/ấu hổ, nhưng chưa thấy ai không biết x/ấu hổ đến thế này, mở rộng tầm mắt.】
【Mày có biết mày rất rẻ tiền và đáng gh/ét không? Làm tiểu tam đi cư/ớp người yêu của người khác, mày tự hào lắm sao?】
Tôi không hề nhượng bộ: "Hi hi hi, mặt tôi đẹp thế này, sao tôi có thể không cần được chứ."
"Đáng gh/ét thì sao? Đó là do họ không có mắt nhìn."
"Hì hì, không vừa mắt tôi à, thế thì tôi lại cứ thích bám lấy nam chính bảo bối của các người đấy. Làm các người buồn nôn chơi."
"Sai rồi nhé, tôi sẽ không ch*t đâu, tôi sẽ sống thật tốt, cùng hít thở bầu không khí tươi đẹp với các người."
Sau khi đấu khẩu xong với phần bình luận, tôi tắm rửa thoải mái rồi nằm bò ra giường ngủ một giấc ngon lành.
Ngày hôm sau.
Tôi vươn vai, bắt đầu vệ sinh cá nhân.
Phần bình luận cũng tỉnh giấc, bắt đầu lác đác trôi qua.
【Nữ phụ tỉnh rồi? Hôm nay lại giở trò gì đây?】
【Hy vọng cô ta ch*t quách đi cho rồi, nhìn ngứa cả mắt】
【Đúng thế, mau chóng hết vai nhường đường cho nữ chính đi, phiền ch*t đi được】
【Nói thật, hôm qua cô ta hôn Tiêu Hành Chu, Lục Húc hình như cũng có hứng thú với cô ta hơn cả nữ chính rồi, cốt truyện sụp đổ rồi à?】
【Tác giả đâu? Không ra quản lý à? Nữ phụ đ/ộc á/c này sắp leo lên đầu nữ chính ngồi rồi kìa!】
Tôi cười đầy vẻ đê tiện: "Hi hi, tôi không chỉ hôn nam chính, tôi còn muốn hôn cả nữ chính nữa cơ."
Tôi chậm chạp bò dậy, tìm quần áo để mặc hôm nay, rồi soi gương vuốt lại mái tóc.
Kết quả, bị chính mình trong gương mê hoặc.
Tôi thở dài: "Thật là, b/ệnh tật mà vẫn xinh đẹp thế này."
【C/ứu mạng, sao cô ta lại tự luyến thế chứ】
【Tôi chưa từng thấy kẻ nào mặt dày như vậy】
【Thẩm Tri Ý, mày soi gương xem mày trông thế nào đi】
Tôi nhe răng với gương: "Đang soi đây, đang soi đây."
Tôi cười lộ cả hàm răng trắng: "Răng chắc thật đấy, gặm cái khúc xươ/ng cứng như Lục Húc mà không mẻ cái nào."
Nhắc đến Lục Húc, phần bình luận càng kích động hơn.
【Không được nhắc đến bé Húc của chúng tôi!】
【Á á á nữ phụ mày có biết đi đứng không hả!】
【Tránh xa Lục Húc ra! Đồ tiện nhân!】
【Á á á nghĩ đến đêm ở Dạ Sắc là tức, Lục Húc bị m/ù à!】
"M/ù hay không thì tôi không biết," tôi chậm rãi vuốt lại vạt váy, "nhưng dáng người cậu ta đúng là không tệ, cơ ngựk sờ rất thích, cắn vào... ừm, rất có đàn hồi."
【??????】
【Vãi! Cô ta vừa nói cái từ hổ báo gì thế này!】
【Á á á tai tôi! Bẩn rồi!】
【Quản trị viên đâu! Phong tỏa cô ta đi!】
【Báo cáo rồi! Quấy rối tình dục!】
"Ôi chao, thế này đã là quấy rối tình dục rồi sao?"
Tôi giả vờ ngạc nhiên: "Tôi đây chẳng phải đang đá/nh giá khách quan sao? Hơn nữa, là cậu ta bảo tôi cởi quần áo trước, cậu ta phạm tiện trước, sao các người không ch/ửi cậu ta đi."
Phạm tiện xong, tôi lục lọi trong nhà, tìm được mấy mẩu bánh mì.
Tôi vừa nhai bánh mì vừa xem bình luận để đưa cơm.
B/ệnh tật làm dạ dày cũng không tốt, không ăn được mấy món nặng mùi cay nồng nữa.
Phần bình luận vẫn cứ lải nhải không ngừng.
【Nữ phụ ăn ngon lành thật đấy】
【Có mẩu bánh mì rá/ch, lầu trên mấy ngày chưa được ăn cơm rồi hả】
【Chỉ mình tôi thấy dáng vẻ nhai nhai của nữ phụ khá đáng yêu sao?】
【? Đáng yêu chỗ nào? Bị b/ệnh à, cô ta chỉ là một mụ đi/ên thôi】
Tôi vẫn cười híp mắt: "Đúng thế, tôi bị b/ệnh đấy, cẩn thận kẻo lây qua màn hình cho các người nhé."
Tôi lấy ra một đống th/uốc xanh xanh đỏ đỏ phải uống, như thể đang livestream ăn uống, tương tác với màn hình: "Người nhà ơi, các người bảo tôi nên uống màu nào trước thì tốt đây?"
Phần bình luận khựng lại trong giây lát.
【Hả? Nữ phụ bị b/ệnh thật à? Sáng hôm đó nôn mửa dữ dội, không phải giả vờ à?】
【Nhiều th/uốc thế kia, nhìn thôi đã thấy đắng rồi...】
【Tôi biết ngay mà, chuyện Thẩm Tri Ý phân liệt nhân cách chắc chắn là nói dối, uổng công Tiêu Hành Chu còn đặc biệt liên lạc với bạn bác sĩ tâm lý của anh ta】
【Đáng đời, ai bảo cô ta b/ắt n/ạt nữ chính, hết vai sớm một chút thì đâu phải chịu khổ】
【Tuy nói vậy, nhưng kiểu nhận cơm hộp này cũng thảm quá rồi】
Tôi kinh ngạc nhìn màn hình: "Trời đất ơi, tôi thấy gì thế này, các người cũng biết nói tiếng người à?"
"Các người đang xót xa cho tôi sao?"
"Wow, tôi thực sự thụ sủng nhược kinh đấy, tôi chỉ h/ận không thể đ/ốt hương bái phật, thờ các người trên từ đường thôi."
Phần bình luận tức gi/ận đến mức mất kiểm soát.
【Trời ạ, người đàn bà này thật sự rất rẻ tiền, có ai đến quản lý cô ta không】
【Nữ phụ đi/ên rồi à? Trạng thái tinh thần đẹp đẽ thế này】
【Á á á không chịu nổi nữa, vừa nãy tôi lại mềm lòng rồi】
【Tôi sẽ không bao giờ bị Thẩm Tri Ý lừa nữa! Còn mềm lòng nữa tôi làm chó!】