"Mẹ, con xin lỗi."
"Xin lỗi cái gì chứ." Bà xua xua tay, "Chuyện qua cả rồi."
Hai chúng tôi ngồi xổm bên bờ suối, không ai nói gì.
Một lúc lâu sau, mẹ nuôi lên tiếng.
"Tiểu Mạch, con có bao giờ oán trách mẹ không?"
"Oán trách mẹ chuyện gì ạ?"
"Oán trách mẹ không phải mẹ ruột của con. Oán trách mẹ đối xử không tốt với con. Oán trách mẹ đá/nh con, m/ắng con."
Tôi lắc đầu.
"Không ạ. Một lần cũng không."
Mẹ nuôi sững sờ.
"Tại sao?"
"Bởi vì dù mẹ có m/ắng con, nhưng mẹ vẫn chân trần chạy đi tìm con."
"Mẹ vẫn cầm d/ao làm bếp sang nhà Vương Cường để đòi lại công bằng cho con."
"Mẹ vẫn gắp đùi gà cho con, còn bản thân thì không ăn."
"Mẹ vẫn nói với những kẻ gọi con là đồ lỗ vốn rằng: 'Nó là do tôi nuôi lớn, nó là con gái tôi'."
Mẹ nuôi đỏ hoe hốc mắt.
"Mẹ... hồi đó mẹ không cố ý đối xử không tốt với con."
"Chỉ là mẹ miệng lưỡi sắc bén, chứ trong lòng thực ra..."
Bà không nói tiếp được nữa.
Tôi nắm lấy tay bà.
"Mẹ, con biết mà."
"Con đều biết cả."
Mẹ nuôi cúi đầu, nước mắt rơi xuống.
"Đứa trẻ này... từ nhỏ đã hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức khiến người ta xót xa."
"Mẹ, đừng khóc nữa."
"Mẹ đâu có khóc." Bà lấy tay áo lau mắt, "Bụi bay vào mắt thôi."
Tôi mỉm cười.
"Mẹ, cảm ơn mẹ."
"Cảm ơn cái gì?"
"Cảm ơn mẹ đã nuôi con khôn lớn. Cảm ơn mẹ đã cho con biết thế nào là tình yêu."
Mẹ nuôi đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối.
"Được rồi, về nhà thôi. Bố con đang đợi ở nhà đấy."
"Vâng ạ."
Chúng tôi đi dọc theo con đường nhỏ trở về.
Mẹ nuôi đi phía trước tôi, bước chân rất chậm.
Tôi nhìn bóng lưng bà, nhớ lại những buổi tối của nhiều năm về trước.
Khi đó bà cũng đi phía trước tôi như thế này.
Dưới ánh trăng, cái bóng của bà kéo dài lê thê.
Hai người anh trai đi hai bên bảo vệ tôi.
Mẹ nuôi đi phía trước lẩm bẩm ch/ửi bới.
"Người một nhà mà không đồng lòng, chỉ có nước bị người ta b/ắt n/ạt, bị người ta đá/nh thôi!"
Bà nói đúng.
Người một nhà thì phải đồng lòng.
Bất kể có phải ruột th!t hay không, chỉ cần lòng hướng về nhau, thì chính là người một nhà.
"Mẹ, đợi con với."
Mẹ nuôi dừng bước, quay đầu nhìn tôi.
"Đi nhanh lên, cơm sắp nguội rồi."
"Con tới đây."
Tôi chạy bước nhỏ, đuổi kịp bà.
Rồi tôi giảm tốc độ, bước đi cùng bà.
Ánh hoàng hôn buông xuống, kéo dài cái bóng của chúng tôi thật dài, thật dài.
Một lớn một nhỏ, một già một trẻ.
Giống như nhiều năm về trước.
Hoàn toàn kết thúc."