Người quản lý cũng biết việc Tòng Vi chặn tôi.
“Cô nhóc này, lo chuyện bao đồng làm gì?”
“Thế này đi, hôm nay cô và Tòng Vi có một buổi phỏng vấn tạp kỹ chung.”
“Cô đến hậu trường xin lỗi chị ta sớm một chút, hạ thấp thái độ xuống.”
Theo chỉ dẫn của người quản lý, tôi vội vã đến địa điểm quay phim từ sớm.
Nhìn thấy xe chuyên dụng của Tòng Vi, tôi nhẹ nhàng gõ cửa.
“Chị Tòng Vi, là em đây.”
Tiểu Đường, trợ lý của Tòng Vi, chặn ở cửa rồi liếc xéo tôi.
“Cô Lâm, cô là cái hạng gì mà đòi chặn đường chị Vi của chúng tôi?”
Tôi giữ thái độ chân thành.
“Làm ơn cho chị Tòng Vi nói chuyện với em một câu thôi.”
“Em đảm bảo chỉ một câu thôi ạ.”
Tòng Vi có vẻ mất kiên nhẫn, cô ta bước ra.
“Cái gì?”
Tôi lí nhí nói:
“Chị Tòng Vi, Thẩm Gia Ngạn là anh trai em, chị đừng nói ra ngoài nhé.”
Tòng Vi nhìn tôi ba giây, rồi đột nhiên bật cười thành tiếng.
Cô ta đá/nh giá tôi từ đầu đến chân.
“Anh trai? Anh trai tình nhân à?”
Trợ lý của Tòng Vi cũng cười theo.
“Người muốn nhận thái tử gia làm anh trai nhiều vô kể, kẻ muốn tranh nhau làm em gái tình nhân lại càng như cá diếc qua sông.”
“Cô cũng không soi gương xem, cô mà đòi cư/ớp anh Thẩm từ tay chị Vi chúng tôi sao?”
Nói xong, Tòng Vi mạnh bạo xô đẩy tôi ra.
Đôi giày cao gót mười phân không chút lưu tình giẫm lên mu bàn chân tôi.
“Á...!”
Tôi đ/au đớn ngồi thụp xuống.
Tiểu Đường cũng bắt chước, đ/á tôi một cái.
“Cản đường chị Vi đi trang điểm rồi đấy.”
Đến khi tôi hoàn h/ồn, Tòng Vi đã vào phòng trang điểm riêng.
Không ngờ lời giải thích của tôi lại càng làm Tòng Vi hiểu lầm sâu sắc hơn.
Vì tin tức trên hot search, những người trong phòng trang điểm đều tỏ thái độ lạnh nhạt với tôi.
“Còn không mau qua trang điểm đi, thật là tốn thời gian.”
“Đúng là hạng càng thấp càng khó chiều.”
Chuyên viên trang điểm phụ trách tôi không chút nương tay vỗ phấn lên mặt tôi.
Thậm chí chẳng đợi tôi kịp lên tiếng.
Mùi hương liệu của mỹ phẩm kém chất lượng khiến tôi chóng mặt.
“Đợi chút, đây là cái gì vậy?”
Chuyên viên trang điểm dùng móng tay dài quẹt mạnh lên mặt tôi.
“Quản nhiều thế làm gì, cho cô trang điểm là tốt lắm rồi.”
Tôi vội vàng né tránh.
“Không cần đâu ạ.”
Loại sản phẩm ba không (không nguồn gốc, không nhãn mác, không chứng nhận) rõ ràng thế này, dùng vào chắc chắn sẽ bị sưng tấy dị ứng.
Đến lúc đó lên chương trình lại ảnh hưởng đến hình ảnh.
Chuyên viên trang điểm dường như bị tôi chọc gi/ận.
“Cái loại hạng mười tám như cô thì muốn dùng đồ tốt cỡ nào?”
“Có bản lĩnh thì đi bám lấy đại gia đi, phi! Thật không ưa nổi loại người như cô!”
Đồ trang điểm rẻ tiền bị hất văng vỡ tan tành dưới đất.
Tất cả mọi người đều đang xem trò cười của tôi.
Thậm chí có người còn quay lại cảnh này rồi đăng lên mạng.
“Không được đăng, bị phát hiện là bị ph/ạt tiền đấy.”
Người kia cười hì hì:
“Đạo diễn biết chuyện chỉ có cảm ơn tôi vì đã tạo nhiệt cho chương trình thôi, huống hồ cô ta còn đắc tội với bạn gái của thái tử gia Thẩm đấy.”
Tòng Vi trong phòng trang điểm riêng nghe thấy tiếng động liền bước ra.
Cô ta tỏ vẻ thấu tình đạt lý hỏi:
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Chuyên viên trang điểm vừa rồi phụ trách tôi liền thêm mắm dặm muối nói tôi khó chiều.
“Chị Vi, giá mà em có thể được chị trang điểm cho thì tốt biết mấy.”
Tòng Vi mỉm cười.
“Có lẽ cô ấy quen dùng đồ hiệu rồi, Tiểu Hòa, cô dùng đồ của chị đi.”
Không ít người nhìn thấy cảnh này đều khen Tòng Vi xinh đẹp lại tốt bụng.
Tôi thậm chí còn không kịp biện minh, đám đông đã tản ra.
Ai còn quan tâm sự thật thế nào nữa chứ?
Video Tòng Vi giải vây trên mạng nhanh chóng tăng nhiệt.
Cư dân mạng nhìn thấy tôi thì đ/au cả đầu.
【Hôm qua tôi m/ắng mỏi miệng rồi, cô ta còn dám gây chuyện.】
【Mọi người đừng m/ắng nữa, cố tình tạo nhiệt đấy.】
【Thật sự là buồn nôn, sao lại đê tiện thế chứ?】
【Chưa nổi tiếng đã b/ắt n/ạt nhân viên, nếu để cô ta nổi thật thì không biết làm mình làm mẩy đến thế nào nữa?】
【Cái mặt kiêu kỳ thế kia, chắc là đòi dùng mỹ phẩm xịn lắm đây?】
【Muốn bám lấy Thẩm Gia Ngạn, tất nhiên phải dùng đồ đắt nhất rồi.】
【Đồ rẻ rá/ch.】
【Lầu trên đừng m/ắng bậy, nhầm sang chị Vi nhà chúng ta rồi.】
【Không giống đâu, chị Vi là bạn gái chính thức mà.】
【Vi Vi thật tốt bụng, còn cho con trà xanh đồ trang điểm.】
Thế nhưng buổi livestream sắp bắt đầu, tôi vẫn để mặt mộc.
Tòng Vi ngồi trên ghế sofa, không thèm nhìn thẳng lấy tôi một cái.
Đạo diễn thì nổi gi/ận với tôi.
“Cô tưởng mình có chút nhan sắc là gh/ê g/ớm lắm sao? Lên chương trình của tôi mà để mặt mộc, cô có còn muốn làm nghề nữa không?”
Phó đạo diễn khuyên:
“Thôi thôi, dù sao ba phút nữa là livestream bắt đầu rồi, cũng chỉ là nhân vật phụ thôi mà.”
Ba phút sau, Tòng Vi nhìn tôi, vẻ mặt kinh ngạc.
“Tiểu Hòa, sao em không trang điểm?”
Khán giả xem livestream cạn lời.
【Không phải chứ, Tòng Vi đã đưa mỹ phẩm của chị ấy cho cô ta rồi mà.】
【Cố ý đấy, không muốn dùng đồ của Vi Vi nhà chúng ta thôi.】
【Cười ch*t mất, thế bạn trai của Vi Vi, tại sao cô ta lại muốn cư/ớp?】
【Đàn ông là đàn ông, đồ đạc là đồ đạc, không thể đá/nh đồng được.】
【Đúng vậy, huống hồ có thái tử gia Thẩm rồi, cái gì mà chẳng m/ua được?】
【Đừng tưởng để mặt mộc là chúng tôi sẽ khen cô, giới giải trí không thiếu mỹ nhân, thật sự quá tâm cơ.】
Tôi lạnh lùng nhìn Tòng Vi.
Người tiền bối lương thiện mà tôi từng biết, dường như ngay từ đầu đã đeo một lớp mặt nạ.
Tòng Vi đúng là đã đưa cho tôi phấn nước.
Nhưng trong hộp phấn đó, cô ta đã trộn dầu tẩy trang vào.
Phấn và dầu hòa lẫn vào nhau, vừa mở ra đã làm ướt nhẹp vạt váy của tôi.
Thì làm sao mà trang điểm được chứ?
【Ôi chao, cái ánh mắt này lạ thật đấy, sắc lẹm luôn.】
【Đồ đê tiện! Thứ lấy oán báo ân!】