Thậm chí chính Hứa Th/ù cũng thường xuyên đưa ra những lời ám chỉ trước ống kính.
【Hóa ra tất cả đều là do Hứa Th/ù bỏ tiền ra m/ua, tôi trước đây đã tin sái cổ.】
【Cách dựa hơi thật đ/ộc địa.】
【Cô ta đâu chỉ muốn dựa hơi, mà là thực sự muốn hạ gục anh Thẩm nhà chúng tôi đấy.】
【Vô lý nhất là có một tài khoản marketing còn nói, Thẩm Dục Bạch muốn ở rể nhà Hứa Th/ù, mẹ Hứa không đồng ý, tôi cười ch*t mất ha ha ha ha ha.】
【Thảo nào anh Thẩm không nhịn nổi nữa, trực tiếp đ/âm đơn kiện.】
Lục Dã cuối cùng cũng biết chuyện tôi có kịch bản.
Anh ta đặc biệt đuổi theo đến tận phim trường.
“Từ đầu đến cuối, em chưa từng thích tôi sao?”
Tôi thành thật trả lời anh ta.
“Chưa từng.”
Đáy mắt Lục Dã ánh lên những giọt lệ.
“Vậy em gh/ét tôi sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không gh/ét, nói thật là đạo diễn trả cũng khá nhiều.”
Lục Dã lau nước mắt, lấy từ trong túi ra một xấp thẻ ngân hàng.
“Tôi có thể cho em nhiều hơn.”
“Em diễn cả đời được không?”
Thẩm Dục Bạch nghiến răng đuổi theo từ phía sau.
“Không được.”
Anh ấy nắm ch/ặt tay tôi, tuyên bố chủ quyền với Lục Dã.
“Lục tiên sinh, bạn gái tôi tiêu tiền của tôi là đủ rồi.”
Sau khi Lục Dã đi, tôi lặng lẽ rút tay lại.
“Này, tôi là bạn gái anh từ bao giờ thế?”
Thẩm Dục Bạch đổi sang bộ mặt đáng thương.
“Tửu Tửu, cho anh một cơ hội đi mà.”
Được thôi.
Coi như nể tình anh ấy đã chống lưng cho tôi.