Tiếng bước chân nhẹ nhàng, người tới còn mang theo hương trầm mà nội thị trong cung vẫn thường dùng.
Thanh Hạnh lập tức im bặt.
Ngoài cửa, có kẻ cất giọng the thé: "Thế tử phu nhân, Trưởng công chúa điện hạ có lệnh."
Ta đóng sổ danh mục của hồi môn lại.
"Nói đi."
Người ngoài cửa khựng lại một chút.
"Điện hạ mời người sáng mai đến Tùng Hạc đường thỉnh an."
Ta đáp lời.
Người kia lại chưa rời đi.
Một lát sau, hắn thấp giọng nói thêm một câu.
"Điện hạ còn nói, sổ danh mục của hồi môn cũng mang theo luôn."
Ta nhìn cuốn sổ dày cộm trên bàn, khẽ mỉm cười.
Người mẹ chồng này, còn chưa gặp mặt đã nhắm vào tiền của ta rồi.
Trời vừa hửng sáng, Thanh Hạnh giúp ta chải đầu.
Tay nàng hơi run.
"Cô nương, Trưởng công chúa điện hạ không dễ đắc tội đâu."
Ta nhìn cây trâm vàng ròng trong gương.
"Không dễ đắc tội mới tốt."
"Dạ?"
"Quả hồng mềm không chống đỡ nổi cổng nhà đâu."
Thanh Hạnh im lặng.
Tùng Hạc đường nằm ở phía đông nhất của Hầu phủ.
Suốt dọc đường, đám nha hoàn, bà tử thấy ta đều hành lễ rất hời hợt.
Có kẻ còn cố tình không hạ thấp giọng.
"Nữ nhi nhà buôn đúng là nữ nhi nhà buôn, đêm qua Thế tử còn chẳng buồn quay về phòng."
"Của hồi môn nhiều thì có ích gì, đàn ông không vào phòng, mặt mũi để đâu cho hết?"
Ta dừng bước.
Hai nha hoàn kia mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Thanh Hạnh tức gi/ận định m/ắng.
Ta không m/ắng.
Ta chỉ hỏi: "Tiền tháng của các ngươi bao nhiêu?"
Cả hai ngẩn người.
Một đứa theo bản năng đáp: "Một lượng hai tiền."
Ta gật đầu.
"Thanh Hạnh, ghi lại đi."
Thanh Hạnh lập tức lấy cuốn sổ nhỏ ra.
"Trên đường đến Tùng Hạc đường, kẻ nói x/ấu hai người, mỗi người một lượng hai tiền."
Nha hoàn kia cuống lên.
"Thế tử phu nhân có ý gì đây?"
"Chẳng có ý gì cả."
Ta nhìn nàng ta.
"Ta đây trí nhớ không tốt, chỉ biết ghi sổ thôi."
Sắc mặt hai đứa thay đổi.
Chưa kịp mở lời, trong sảnh truyền đến một tiếng cười.
"Cho nó vào."
Giọng nói lười biếng, nhưng lại khiến cả sân tĩnh lặng như tờ.
Ta bước vào Tùng Hạc đường.
Trưởng công chúa Tiêu Lệnh Dung ngồi ở vị trí chủ tọa.
Bà đã gần bốn mươi, mày liễu mắt phượng vẫn còn diễm lệ, khoác trên mình bộ cung trang màu xanh hồ thủy, tay xoay một chuỗi ngọc.
Bên cạnh đứng Vĩnh Ninh Hầu.
Vĩnh Ninh Hầu rủ mắt, trông như một món đồ trang trí cũ kỹ.
Bùi Nghiễn Chi cũng ở đó.
Chàng thấy ta, mày ki/ếm khẽ nhíu.
"Nàng đến trễ rồi."
Ta nhìn nén hương trên bàn.
Chỉ mới ch/áy được một phần ba.
Ta không tiếp lời chàng.
Ta hành lễ với Trưởng công chúa trước.
"Con dâu Thẩm Lệnh Nghi, thỉnh an mẫu thân."
Tiêu Lệnh Dung không bảo ta đứng dậy.
Bà nhìn ta từ đầu đến chân.
Đám m/a m/a trong phòng đều chờ xem ta quỳ đến tê dại đầu gối.
Ta quỳ rất vững.
Người làm kinh doanh, sợ nhất là không biết chờ.
Một lúc sau, Tiêu Lệnh Dung cười.
"Nghe nói ngươi mang theo tám trăm nghìn lượng làm của hồi môn?"
Sắc mặt Bùi Nghiễn Chi trầm xuống.
Vĩnh Ninh Hầu hắng giọng một tiếng.
Đám m/a m/a mắt sáng rực cả lên.
Ta ngẩng đầu, cung kính đáp.
"Bẩm mẫu thân, bên ngoài đồn thiếu rồi ạ."
Trong phòng im phăng phắc.
Ta nói tiếp: "Tính cả cửa tiệm, điền trang, tiền mặt, vàng thỏi và ba tuyến đường thương mại phía Nam, thực ra là một triệu hai trăm nghìn lượng."
Chuỗi ngọc trong tay Tiêu Lệnh Dung dừng lại.
Đôi mắt bà sáng lên.
Không phải cái kiểu sáng vì tham tiền.
Mà là cái kiểu sáng của người nhìn thấy sợi dây c/ứu mạng.
Bùi Nghiễn Chi lạnh lùng nói: "Thẩm Lệnh Nghi, tài bất lộ bạch."
Ta quay đầu nhìn chàng.
"Thế tử yên tâm."
Sắc mặt chàng hơi dịu lại.
Ta nói tiếp: "Cái lộ ra là tài sản của ta, không phải của chàng."
Trong phòng tĩnh lặng như tờ.
Tiếng hắng giọng của Vĩnh Ninh Hầu tắc nghẹn trong cổ họng.
Bùi Nghiễn Chi chằm chằm nhìn ta, như thể lần đầu tiên quen biết ta vậy.
Tiêu Lệnh Dung đột nhiên bật cười thành tiếng.
Bà vừa cười, bầu không khí trong sảnh liền tan biến.
"Tốt."
Bà hất hàm về phía cửa.
"Dâng trà."
Một thị vệ trẻ tuổi bưng trà bước vào.
Chàng mặc y phục màu đen, lưng thẳng tắp, mày ki/ếm mắt sáng.
Khay trà rất vững.
Ánh mắt Tiêu Lệnh Dung rơi trên mặt chàng, dừng lại rất rõ ràng.
Ta nhìn theo ánh mắt bà.
Khoảnh khắc đó, ta hiểu rồi.
Ánh mắt bà nhìn thị vệ, chẳng khác gì ánh mắt ta nhìn ngân phiếu.
Đây không phải mẹ chồng.
Đây là người cùng hội cùng thuyền.
Thị vệ đặt trà xuống, vành tai đỏ ửng.
Tiêu Lệnh Dung vẫn đang nhìn chằm chằm.
Ta khẽ hắng giọng.
"Mẫu thân, tiền tháng của thị vệ này là bao nhiêu?"
Tay thị vệ run lên.
Bùi Nghiễn Chi gi/ận dữ: "Thẩm Lệnh Nghi!"
Tiêu Lệnh Dung lại ngồi thẳng dậy.
"Ngươi hỏi cái này làm gì?"
Ta nghiêm túc đáp: "Người tuấn tú, đứng vững, bưng trà không đổ, nếu tiền tháng quá thấp, dễ bị phủ khác đào mất người."
Ánh mắt Tiêu Lệnh Dung nhìn ta hoàn toàn thay đổi.
Bà vỗ bàn một cái.
"Nói rất có lý."
Bùi Nghiễn Chi mặt đen như đít nồi.
"Mẫu thân!"
Tiêu Lệnh Dung không thèm đếm xỉa đến chàng.
Bà phất tay cho đám hạ nhân lui ra.
Trong sảnh chỉ còn lại mấy người chúng ta.
Bà lấy từ trong tay m/a m/a bên cạnh ra một chiếc hộp sơn đen, đẩy về phía ta.
"Con dâu."
Bà cười rất thân thiết.
"Con đã biết tính toán, vậy mẫu thân có một cuốn sổ ở đây, muốn con xem giúp."
Ta cúi đầu nhìn chiếc hộp đó.
Trên khóa đồng dán một lá niêm phong cũ.
Trên lá niêm phong viết bốn chữ.
Tổng sổ phủ khố.
Ta còn chưa kịp đưa tay ra, Bùi Nghiễn Chi đã biến sắc.
"Mẫu thân, không được!"
Tiêu Lệnh Dung ngước mắt nhìn chàng.
"Sao, con sợ nó xem à?"
Bùi Nghiễn Chi đứng dậy.
"Mẫu thân, sổ sách trong phủ xưa nay đều do Vương m/a m/a quản lý."
Ta nghe thấy ba chữ "Vương m/a m/a" liền hiểu ngay trong lòng.
Phàm là những thứ sau chữ "xưa nay", phần lớn đều giấu những món n/ợ nát.
Tiêu Lệnh Dung lại đẩy chiếc hộp sơn đen về phía ta thêm nửa tấc.
"Từ hôm nay trở đi, không còn "xưa nay" nữa."
Sắc mặt Bùi Nghiễn Chi lạnh lùng cứng nhắc.
"Nàng ấy mới vào cửa thôi."
"Mới vào cửa thì đã sao nào?"