“Thế tử muốn từ hôn... Đích mẫu muốn gả ta đi một cách tùy tiện, đối phương là một tên tú tài nghèo đã góa vợ, lớn hơn ta tám tuổi, trên có mẹ già, dưới có đứa em gái là gánh nặng, ta không nguyện ý... Cha, con thực sự biết sai rồi...”

Cha nuôi mệt mỏi khép mắt lại: “Niệm D/ao, không muốn gả người, con nên đi tìm cha ruột của con mà nói. Ta không còn là cha của con nữa.”

“Con từ nhỏ đã cao ngạo, tâm tư cũng nhiều. Mọi sự đều thuận theo ý con, nay mọi việc đã như nguyện, con còn có gì không hài lòng?”

Mẹ ta sầm mặt, gọi mấy mụ bà vào: “Mời nó ra ngoài.”

Ngụy Niệm D/ao đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ trừng ta, bỗng thét lên: “Thẩm Lan, ngươi hài lòng rồi chứ? Dựa vào đâu mà ngươi có người cha làm Thái Phó, còn ta chỉ có thể tự lực cánh sinh?”

Ta đáp: “Dựa vào việc đây là thứ ta có từ khi mới sinh ra. Nếu ngươi ngưỡng m/ộ, sao không đầu th/ai vào nơi tốt hơn?”

Nàng ta bị tức đến mức trợn trắng mắt, cả người mềm nhũn ngã xuống.

...

Trước khi thành thân, trong kinh thành không biết từ đâu dấy lên một làn sóng tin đồn nhảm, nghe như thật.

Người ta nói Tô Tiện Chi vốn là ý trung nhân của Ngụy Niệm D/ao, hai người trong thư từ đã sớm thề non hẹn biển, là ta cậy vào thân phận con gái Thái Phó mà cưỡng ép cư/ớp người, dùng quyền thế ép buộc, chia rẽ uyên ương.

Ta nghe được chuyện này, liền ngẩn người một hồi lâu.

Cái tài bịa chuyện này, quả thực còn lợi hại hơn cả thầy kể chuyện.

Tô Tiện Chi rõ ràng đã từng cho ta xem những lá thư chàng và Ngụy Niệm D/ao qua lại.

Ngụy Niệm D/ao viết: “Xuân thâm hoa lạc thủy đông lưu, bất giác nhân gian hạ dĩ phù.” (Xuân sâu hoa rụng nước đông trôi, không hay nhân gian hạ đã nổi).

Chàng hồi đáp: “Hôm nay b/án tranh được năm mươi văn.”

Một người thì mải mê phong hoa tuyết nguyệt, một người thì chật vật trong chuyện cơm áo gạo tiền.

Thế mà cũng gọi là thề non hẹn biển sao?

Người mộc mạc thật thà như chàng, sợ là đến cả tâm tư ẩn giấu trong thư của Ngụy Niệm D/ao cũng không nhận ra, trong đầu chỉ mải lo xem tiền b/án tranh hôm nay có đủ m/ua gạo hay không.

Tô Tiện Chi lúc trước hiểu lầm người c/ứu mình là Ngụy Niệm D/ao, nàng ta liền nhân cơ hội đòi một lời hứa cầu hôn trong thư.

Chàng nghĩ ân c/ứu mạng phải báo đáp, nên liền gật đầu đồng ý.

Thậm chí còn âm thầm tính toán, nếu sau này đỗ đạt, nàng ta nếu nguyện ý, chàng còn có thể giúp nàng tìm một mối hôn sự tốt.

...

Chỉ là ta còn chưa kịp nghĩ ra ngọn gió này thổi từ đâu đến.

Tô Tiện Chi đã đường hoàng đứng trước cửa Ngụy phủ, chọn đúng lúc đông người nhất, trước mặt bàn dân thiên hạ, thẳng thắn hỏi Ngụy Niệm D/ao: “Nghe nói Ngụy tiểu thư cùng ta thư từ qua lại, thề non hẹn biển, không biết có chuyện này không? Nếu có, có thể lấy thư ra đối chứng trước mặt mọi người không?”

Ngụy Niệm D/ao bị chàng ép đến đường cùng, đành sai nha hoàn vào nhà lấy vài lá thư ra, cố giữ thể diện đưa đến trước mặt chàng.

Tô Tiện Chi nhận thư, chỉ liếc nhìn một cái rồi nói: “Nếu Ngụy tiểu thư nói đây là những lá thư qua lại giữa ta và nàng, vậy chi bằng báo quan đối chiếu bút tích? Cũng là để trả lại sự trong sạch cho cả hai.”

“Năm xưa ta hiểu lầm nàng là người c/ứu ta, nên mới đáp ứng c/ầu x/in của nàng, lấy hôn ước làm báo đáp. Nhưng trong lòng nàng rõ nhất, nàng không phải người đó.”

Sắc mặt Ngụy Niệm D/ao thay đổi dữ dội, lập tức phủ nhận sạch trơn, nói những lá thư đó chẳng qua là nàng tùy tiện viết để giải khuây, không tính là bằng chứng gì.

Nhưng quan phủ đã tiếp nhận vụ án, ngỗ tác kiểm tra bút tích, lần theo manh mối điều tra xuống, lại lôi ra cả Cố Nguy.

Hóa ra những lời đồn đó đều do một tay hắn chỉ đạo người tung ra.

Hắn còn chưa dừng lại ở đó.

Hắn m/ua chuộc tiểu nhị trong tửu lầu ta thường lui tới, định thừa lúc ta không để ý mà bỏ th/uốc vào tách trà, đợi đến khi ta và hắn xảy ra chuyện, rồi dẫn một đám hiếu kỳ đến bắt gian, khiến ta không thể biện bạch.

Cha và cha nuôi nghe được chuyện này, tức gi/ận đến mức đồng loạt dâng sớ lên trước mặt Hoàng thượng.

Hoàng thượng nổi trận lôi đình, triệu Vĩnh An Hầu vào m/ắng cho một trận tơi bời.

Hầu gia trở về liền trói Cố Nguy lại, tống vào đại lao.

Nhưng ta vẫn chưa nguôi gi/ận.

Ta m/ua chuộc ngục tốt, thừa lúc đêm khuya thanh vắng lén vào lao, bỏ th/uốc mê vào cơm canh của hắn.

Đợi hắn hôn mê, ta vén tay áo lên, đá/nh cho hắn một trận tơi bời hoa lá.

Hắn tỉnh dậy thấy mình toàn thân tím tái mà không biết đã xảy ra chuyện gì.

Cha nuôi sợ hắn lại giở trò gì nữa, liền âm thầm gây khó dễ, nhất quyết giam hắn đến tận sau ngày ta thành thân mới thả ra.

Còn về Ngụy Niệm D/ao, cuối cùng vẫn bị gả cho tên tú tài nghèo kia.

Nói đi cũng phải nói lại, tên tú tài đó cũng là người bản phận, tuy gia cảnh bần hàn nhưng đối với nàng cũng coi trọng.

Ai ngờ nàng sống những ngày yên ổn chẳng được bao lâu, lại lén lút tư tình với người khác, bị bắt quả tang tại trận.

Tú tài viết một tờ hưu thư đuổi nàng ra khỏi cửa.

Chuyện này vỡ lở, mới lôi ra một chuyện cũ còn tồi tệ hơn.

Đứa trẻ mà nàng mang th/ai năm đó, căn bản không phải của Cố Nguy, mà là của tên gian phu kia.

Ngụy Niệm D/ao chẳng qua thấy Cố Nguy thân phận quý giá, muốn đổ vạ đứa con trong bụng cho hắn, để mượn cơ hội leo vào Hầu phủ.

Cố Nguy sau khi ra tù biết được chuyện này, tức gi/ận đến mức hai mắt đỏ ngầu, lao thẳng đến nhà họ Ngụy, hai tay bóp cổ nàng ch/ửi bới thậm tệ.

Nhưng hắn ra tay quá mạnh, đến khi nàng tắt thở mới hoàn h/ồn, hoảng lo/ạn buông tay, nhưng đã quá muộn.

Ngụy Niệm D/ao ch*t rồi.

Cố Nguy lại phải vào ngục, lần này, Hầu gia cũng không thể chạy vạy xin xỏ cho hắn.

Thánh thượng phán hắn lưu đày Lĩnh Nam, vĩnh viễn không được trở về.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm