Kiếp trước, tôi không có thời gian chuẩn bị vật tư từ trước nên vì dân làng, tôi đã chọn phần thưởng là gói quà thực phẩm.
Kết quả cuối cùng, họ lại buộc tội tôi giấu giếm lương thực, đ/ấm đ/á tôi túi bụi.
Kiếp này, có thời gian tích trữ hàng hóa từ trước, tôi hoàn toàn không cần đến gói quà thực phẩm đó nữa.
Một không gian tùy thân vô hạn dung lượng, thời gian tĩnh lặng, mới chính là công cụ gian lận lớn nhất trong ngày tận thế.
Có được không gian, tôi lập tức quay đầu xuống núi, bắt đầu tích trữ hàng hóa.
Suốt cả một ngày.
Tôi lái xe tải càn quét ba chợ đầu mối nông sản.
Gạo, bột mì, nước đóng thùng, các loại đồ hộp, rau củ sấy khô...
Không cần biết chủng loại, cứ là đồ ăn, tôi chất từng tấn từng tấn lên xe.
Lái đến góc khuất không người, ý niệm vừa động, cả xe hàng đều được thu vào không gian, rồi tiếp tục đi đến chỗ khác.
Loay hoay đến tối, tôi ăn tạm thứ gì đó ở quán cơm nhỏ ven đường.
Không ngờ lại gặp người chiến hữu cũ.
Biết anh ấy hiện đang làm việc tại cơ quan an ninh quân đội, tôi do dự một chút, muốn ám chỉ cho anh ấy biết về thảm họa sắp ập đến.
Nhưng vừa hé miệng, trong đầu đã vang lên tiếng cảnh báo của hệ thống.
"Cảnh báo! Ký chủ tuyệt đối không được tiết lộ tiến trình tận thế cho bất kỳ ai, kẻ vi phạm sẽ bị xóa sổ ngay lập tức!"
Tôi nuốt ngược những lời định nói vào trong, hóa thành một tiếng thở dài bất lực, vỗ vai chiến hữu rồi chào tạm biệt.
Ngày hôm sau, tôi tiếp tục càn quét hàng hóa.
Nhờ người quen ở công ty dược phẩm, tôi gom được trọn bộ th/uốc kháng sinh và th/uốc cấp c/ứu.
Lại đi đến khu đồ kim khí khuân về máy phát điện, c/ưa máy và một lượng lớn vật liệu gia cố.
Cuối cùng, tôi bước vào cửa hàng đồ dã ngoại lớn nhất thành phố.
D/ao găm chiến thuật, d/ao quắm, xẻng công binh, nỏ phức hợp, khiên chống bạo động, bình xịt hơi cay.
Bất cứ thứ vũ khí lạnh nào m/ua được, tôi đều bao trọn gói.
Ông chủ vừa chất hàng lên xe cho tôi thì cửa tiệm bị đẩy ra.
Là anh họ Du Hạo, phía sau còn dẫn theo mấy tên dân làng đang vênh váo tự đắc.
Nhìn thấy tôi, khóe miệng Du Hạo nhếch lên nụ cười x/ấu xa.
"Ôi! Chẳng phải là thằng em Lỗi của tao đây sao?"
Nó đ/ập một chiếc thẻ ngân hàng lên quầy, quay sang gầm lên với ông chủ.
"Ông chủ! Tất cả áo phao, thuyền kayak, đồ chống nước trong tiệm này, tao bao hết!"
"Không được phép b/án dù chỉ một món cho thằng nghèo kiết x/ác này!"
Ông chủ nhìn nó như nhìn kẻ ngốc.
"Vị khách này, thứ cậu ta m/ua toàn là d/ao quắm với nỏ phức hợp, chẳng hề ngó ngàng gì đến đồ bơi lội cả."
Nhóm người của Du Hạo ngẩn ra một lúc, rồi sau đó bùng n/ổ những tràng cười chê bai vang dội.
"Ha ha ha! Cười ch*t tao mất!"
"Du Lỗi, mày bị úng n/ão à? Sắp có mưa bão sóng thần rồi, mày không m/ua áo phao mà đi m/ua d/ao làm gì? Để ch/ém nước à?"
"Đúng là đồ ng/u, kiếp trước bị ném cho cá ăn là đáng đời!"
"Tôi không giành gi/ật với các người đâu."
Tôi cũng bật cười.
"Các người cứ m/ua nhiều vào, đừng để đến lúc đó lại không đủ dùng."
Nói xong, tôi lái xe rời đi thẳng.
Đêm đó, tôi ở lại trong tòa nhà xây dở dang trên đỉnh núi.
Đồng hồ đếm ngược của hệ thống hiển thị, vào giờ cao điểm sáng mai, tận thế sẽ chính thức giáng xuống.
Sáng sớm.
Ngoài cửa sổ bắt đầu có những hạt mưa lất phất.
Cuộc điện thoại đầu tiên là do Triệu Hùng Phong gọi đến, giọng điệu ngông cuồ/ng:
"Ông chủ Du, ba ngày đã hết! Không có tiền trả, tao sẽ đi siết con tàu của mày ngay bây giờ!"
"Tùy ông thôi."
Tôi đáp lại một cách thờ ơ.
Vừa làm xong bữa sáng, còn chưa kịp ăn thì Du Hạo lại gọi video tới.
Tôi tiện tay bấm nhận.
Du Hạo đang đứng trong sảnh tiệc của tàu du lịch, phía sau là dân làng đang ăn sáng.
Nhìn bức tường bê tông thô kệch sau lưng tôi, Du Hạo cười khẩy, nó chiếu màn hình video điện thoại lên màn hình lớn của sảnh tiệc để cả làng cùng xem.
"Ôi chao, mọi người mau nhìn này! Du Lỗi nó trốn vào cái xó xỉnh nào trên núi rồi kìa!"
Anh họ chỉ vào màn hình, cười đến mức nghiêng ngả.
Bác cả cũng ghé sát vào ống kính, cầm ly rư/ợu vang đỏ, vẻ mặt đầy thương hại.
"Tiểu Lỗi à, bên ngoài đã bắt đầu mưa rồi. Tận thế mưa bão sắp đến nơi, hôm qua bảo bỏ tiền lên tàu thì không chịu, bây giờ bác cả cũng hết cách rồi."
"Cháu cứ... tự cầu phúc cho mình đi! Ha ha ha!"
Trong sảnh tiệc vang lên những tràng cười nhạo báng.
Nhìn gương mặt đắc thắng của bọn họ, tôi ăn một miếng th!t xông khói vừa rán xong, nụ cười từ từ lan rộng.
"Rốt cuộc là ai phải tự cầu phúc, lát nữa sẽ biết ngay thôi."
Du Hạo vừa há miệng định đáp trả tôi thì phía sau nó vang lên những tiếng thét chói tai.
"Á!"
"Cắn người rồi! Thằng què Trương đi/ên rồi!"
Chỉ thấy thằng què Trương vốn đang ngồi góc ăn bánh bao, lúc này mặt mũi đầy m/áu, túm lấy một người phụ nữ bên cạnh rồi cắn phập vào cổ bà ta.
M/áu tươi b/ắn tung tóe khắp nơi.
Và đây mới chỉ là bắt đầu.
Trong đám đông, mấy dân làng đột nhiên co gi/ật toàn thân, mắt trợn ngược, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ rồi lao vào những người bên cạnh!
Sảnh tiệc trong chớp mắt đã biến thành địa ngục trần gian!
"Chuyện... chuyện này là sao thế này?!"
Ly rư/ợu vang đỏ trong tay bác cả rơi xuống đất, ông ta gào thét một cách cuồ/ng lo/ạn:
"Chẳng phải là tận thế mưa bão sao! Tại sao lại thành ra thế này!!!"
5.
Tôi nhấp một ngụm sữa ấm.
"Bác cả, đây chẳng phải là ngày tận thế mà bác ngày đêm mong ngóng sao?"
"Tận thế x/ác sống đấy!"
"Có bất ngờ không? Có thích không?"
Trong màn hình, Du Đại Hải h/oảng s/ợ lùi lại liên tục.
"Rõ ràng tao đã trọng sinh rồi! Tại sao lại không giống kiếp trước! Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy!!!"
Không một ai trả lời ông ta.