Phụ đề nói rằng tôi là nữ chính của thế giới này.

Nam chính là đứa trẻ lang thang mà đường muội nhặt về phủ.

Hắn ngưỡng m/ộ tôi, nhưng lại tự thấy thân phận mình thấp kém, không xứng với tôi.

Vì vậy, hắn lập mưu h/ủy ho/ại sự trong trắng của tôi, phá hoại hôn sự, khiến tôi rơi xuống vũng bùn, để mặc cho bất cứ ai cũng có thể giẫm đạp, giễu cợt và nhục mạ.

Đến lúc đó, hắn có thể thừa cơ chen chân vào, chăm sóc tôi mọi bề, dụ dỗ tôi gả cho hắn.

Sau khi biết được những điều này, tôi nổi hết da gà.

Tôi vốn nhát gan, sợ hắn làm chuyện bất chính với mình, nên đành bỏ tiền m/ua chuộc thổ phỉ để gi*t ch*t hắn.

Phụ đề sôi sục cả lên: 【Nữ chính đi/ên rồi sao? Nam chính tương lai là Trấn Quốc Đại tướng quân chiến công hiển hách, lại yêu cô ấy như mạng, cô ấy còn không thỏa mãn điều gì? Sao cô ấy dám gi*t nam chính chứ!】

Trên đường cùng đường muội đến quán trà nghe kể chuyện, một cô bé lao ra quỳ dưới chân tôi, dập đầu liên hồi.

“Tiểu thư họ Thẩm, anh trai con bị b/ệnh nặng, sốt cao sắp ch*t rồi, c/ầu x/in người c/ứu anh trai con với ạ.”

Bạn của cô bé cũng khóc lóc dập đầu theo: “Tiểu thư họ Thẩm, A Cúc chỉ có một người anh trai, nếu anh ấy ch*t đi thì trên đời này cô ấy chẳng còn người thân nào nữa, c/ầu x/in người hãy rủ lòng từ bi c/ứu cô ấy, con nguyện làm trâu làm ngựa cho người.”

Hai đứa trẻ chỉ mới tám, chín tuổi, khiến lòng tôi có chút mềm yếu.

Đường muội cũng khuyên tôi: “Tỷ tỷ, hay là chúng ta đến xem thử đi, chúng nó đáng thương quá.”

Đột nhiên, trước mắt hiện lên rất nhiều dòng phụ đề cùng một nội dung.

【Thẩm Thanh Hằng đừng đi, đây là cái bẫy của Cố Thịnh và Thẩm Dung, cô mà đi là thanh danh tiêu tan hết đấy!】

【Lầu trên spam cái gì thế? Không thích xem thì cút ra ngoài, nữ chính với nam bảo yêu đương thì có gì là h/ủy ho/ại thanh danh, nữ chính cứ lề mề làm gì không biết? Xót cho nam bảo phải chờ đợi lẻ loi bên đó bao lâu nay.】

【Đó không phải ý muốn của cô ấy! Cô ấy không tình nguyện! Không tình nguyện! Không tình nguyện!】

【Xem xong quay lại bình luận, nữ chính từ đầu đến cuối đều rất thảm, bị nam chính thiết kế h/ủy ho/ại sự trong trắng, mất đi hôn sự, bị ép tư bôn cùng vị hôn phu đến nơi đất khách quê người, sau đó lại bị nam chính gi*t ch*t chồng và con, dùng mạng của mẹ cô ấy để ép cô ấy gả cho hắn, còn bị ép sinh con. Sau khi mẹ nữ chính b/ệnh mất, nữ chính cũng phát đi/ên, muốn cùng nam chính đồng quy vu tận, không ngờ lại vô tình gi*t ch*t chính mình.】

【Đáng tiếc nữ chính không biết đường muội của mình là con rắn đ/ộc mặt cười, mấy đứa trẻ này đều là do bọn họ thuê, bị b/án đi mà còn không biết.】

Tôi kinh ngạc hết lần này đến lần khác, quay sang nhìn Thẩm Dung bằng ánh mắt sắc lẹm:

“Muội muội chẳng lẽ không biết ta đã có vị hôn phu sao?

Nếu ta đi, bị kẻ có tâm sắp đặt vu khống ta tư hội với nam tử lạ thì phải làm sao đây? Muội muội không phải cố tình muốn khiến ta mất đi hôn sự đấy chứ?”

【Hửm? Nữ chính dịu dàng lương thiện của tôi sao lại biến thành đanh đ/á thế này? Không đúng lắm nhỉ.】

Tính tình tôi xưa nay vốn ôn hòa, Thẩm Dung bị sự mỉa mai bất ngờ của tôi làm cho kinh ngạc một hồi lâu, đáy mắt thoáng qua tia chột dạ, nhưng rất nhanh đã che đậy bằng vẻ tủi thân.

“Tỷ tỷ sao có thể nghĩ muội x/ấu xa như vậy, muội chỉ thấy chúng nó đáng thương nên buột miệng nói ra thôi, làm sao có thể tính toán chu toàn đến mức đó.”

“Nếu tỷ tỷ không muốn đi thì thôi, để muội tự đi là được, dù sao muội cũng không có vị hôn phu, không sợ những lời đàm tiếu này.”

Tôi cười nhạt: “Muội muội hãy cẩn trọng lời nói, dù muội không có vị hôn phu, nhưng nữ tử chưa xuất giá mà tùy tiện ra ngoài tư hội với nam tử lạ cũng sẽ làm gia tộc bị nh/ục nh/ã.”

“Nếu muội cố tình không màng lễ pháp mà tư hội với nam tử lạ, truyền ra ngoài người ta sẽ cười chê nhà họ Thẩm quản giáo không nghiêm, muội là muốn hại thanh danh nhà họ Thẩm, muốn người ta chỉ trích cha ta sao?”

Bàn tay đang định đỡ A Cúc dậy của Thẩm Dung khựng lại giữa không trung, ngập ngừng một chút rồi lủi thủi thu về.

Nhà họ Thẩm trước kia nghèo rớt mồng tơi, nhờ cha ta cưới mẹ ta là con gái một phú thương, mới có tiền của cho cha đi thi đỗ trạng nguyên, từng bước thăng quan tiến chức trở thành tri phủ Bành Thành như hiện nay.

Cha ta vì nhớ ơn bác cả từng làm ruộng nuôi dưỡng mình nên người, nên không tách hộ, coi Thẩm Dung và Thẩm Nhậm như con ruột.

Chỉ là người làm chủ trong nhà là cha ta, người nắm giữ tay hòm chìa khóa là mẹ ta.

Nhà bác cả không có thu nhập, Thẩm Dung cũng biết nếu vì cô ta mà làm mất thanh danh nhà họ Thẩm, cha mẹ ta e là sẽ không còn sắc mặt tốt với gia đình cô ta, cuộc sống sau này của họ sẽ không còn được sung sướng như trước.

Cô ta giọng đầy oán trách: “Tỷ tỷ dạy phải, là muội suy nghĩ không chu toàn, suýt chút nữa đã hại nhà họ Thẩm.”

Cô ta vẫn không bỏ cuộc, liên tục nháy mắt ra hiệu cho A Cúc.

A Cúc thấy vậy lại càng gào khóc to hơn, đ/ập đầu xuống đất như không cần mạng, chẳng mấy chốc trán đã đỏ bừng.

“Tiểu thư họ Thẩm, c/ầu x/in người c/ứu anh trai con, anh trai con thật sự sắp ch*t rồi, c/ầu x/in người c/ứu anh ấy đi ạ…”

Tiếng gào khóc của A Cúc thu hút rất nhiều người dân dừng chân lại xem.

Tôi tất nhiên không thể để thanh danh mình bị tổn hại, liền phân phó hộ vệ đi cùng: “Giang Thời, ngươi dẫn đứa trẻ này đi mời đại phu đến khám b/ệnh cho anh trai nó.”

Giang Thời định đưa A Cúc đi, nhưng A Cúc nhất quyết không chịu.

Cô bé khóc lóc nỉ non: “Tiểu thư họ Thẩm từng có ân c/ứu đói với con và anh trai, anh trai đang trong tình trạng nguy kịch, sợ đại phu cũng bó tay, tâm nguyện lớn nhất của anh ấy là được gặp tiểu thư một lần, tiểu thư có thể đến thăm anh trai con để anh ấy được yên lòng không ạ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bị Tổng Tài Nhận Nhầm Là Người Yêu Qua Mạng

Chương 17
Ngày đầu tiên tôi đến công ty mới làm việc. Vị sếp lần đầu gặp mặt đã gọi tôi vào văn phòng, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Anh ấy vui mừng gọi tôi là vợ. Đúng lúc tôi còn đang chết lặng, định kiện anh ta tội quấy rối tình dục nơi công sở... Thì trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, vẻ mặt của nam phụ đúng là ngơ ngác luôn. Thật ra em trai kế của cậu ấy mới là người yêu qua mạng của công, nhưng lại dùng ảnh của cậu ấy, nên công mới nhận nhầm nam phụ là bé thụ.】 【Công là người rắn. Lúc yêu qua mạng, anh ấy từng nói với bé thụ rằng mình bị khuyết tật cơ thể, dọa bé thụ sợ đến mức lấy luôn ảnh của ông anh kế mà mình ghét để làm ảnh đại diện.】 【Cười chết mất! Bảo người ta là người khuyết tật tận hai lần, bảo sao bé thụ không bị dọa.】 【Không sao đâu. Về sau gặp công ngoài đời, bé thụ lập tức "chân hương", quay sang theo đuổi chồng tương lai, ăn đường no căng luôn.】 Tôi sững người. Nhìn người đàn ông đẹp như cực phẩm trước mặt, tôi giơ tay ôm lấy anh. "Anh yêu, anh chính là người yêu qua mạng của em sao?"
57
2 Mèo của anh Chương 15
3 Ngáy ngủ Chương 12
5 Đào Hoa Sát Chương 14
8 Ăn tạp Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm