Tôi bảo chồng ra ngoài tiện thể mang rác đi đổ, nhưng túi rác vẫn nằm ngay cửa nhà.

Anh ấy lại thản nhiên cầm túi rác trước cửa nhà hàng xóm đi vứt.

Chồng tôi giải thích: "Tiện tay thôi mà. Với lại, cô ấy là chị gái của bạn thân em."

Hàng xóm của tôi chính là chị gái của bạn thân tôi.

Cũng là một người mẹ đơn thân.

Lần nào chồng tôi đi giúp cô ta, anh ấy cũng dùng lý do "chị gái của bạn thân em" để giải thích.

Ngay cả cô bạn thân cũng bênh vực chồng tôi, nói tôi làm quá vấn đề.

Nhưng anh ấy chỉ nhìn thấy nhu cầu của chị gái bạn thân, mà không nhìn thấy tôi cũng cần giúp đỡ.

Ngay cả khi tôi lớn tiếng cầu c/ứu, anh ấy cũng không nghe thấy.

Giống như mười năm nay, tôi đã nói không biết bao nhiêu lần về việc đổ rác.

Anh ấy chưa từng đổ lấy một lần.

Vậy mà ngày nào cũng giúp cô ta đổ rác, suốt mười năm ròng rã, không sót một ngày.

Lúc này, tôi nhìn chằm chằm vào túi rác nhà bếp đã bắt đầu bốc mùi vì thời tiết mùa hè.

Giống như cuộc hôn nhân mười năm của chúng tôi vậy.

Tôi đã vứt bỏ túi rác th/ối r/ữa đó đi.

Việc tiếp theo cần xử lý, chính là cuộc hôn nhân mục nát này.

……

Đêm đó, tôi đề nghị ly hôn với Tạ Lâm Giang.

Tôi đã dự đoán trước đủ loại phản ứng của anh ấy, nhưng tuyệt nhiên không ngờ lại là thế này.

Tôi thấy anh vội vã chạy ra phòng khách lấy hộp dụng cụ.

"Vợ à, có chuyện gì để lát nữa rồi nói nhé."

"Đèn nhà chị San San bị hỏng, anh đi sửa giúp chị ấy."

Tạ Lâm Giang cầm hộp dụng cụ, quay người bước đi.

Chỉ để lại một câu: "Dù sao đó cũng là chị gái bạn thân của em mà."

Tôi nhìn theo bóng lưng anh, lòng nhói lên từng hồi.

Việc bóng đèn nhà Triệu San San bị hỏng, đối với anh ấy là chuyện đại sự.

Còn việc tôi đề nghị ly hôn, anh ấy lại hoàn toàn không nghe thấy.

Tôi nắm ch/ặt tay, gi/ận dữ nói: "Không được đi!"

Tạ Lâm Giang cau mày nhìn tôi, như thể đang trách tôi làm lỡ việc lớn của anh.

"Đừng làm lo/ạn nữa, vợ à."

"Nhà chị San San chỉ có hai mẹ con, đèn hỏng rồi, em bảo chị ấy phải làm sao đây."

Lại nữa rồi.

Câu này lại nữa rồi.

Cho dù là việc chuyển đồ, nhận hàng chuyển phát nhanh, hay thậm chí là gọt vỏ trái cây cho nhà Triệu San San.

Tạ Lâm Giang đều không từ nan.

Anh ấy chăm sóc họ gần như là chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc.

Và lần nào, anh ấy cũng nói: "Em bảo họ mẹ góa con côi thì phải làm sao?"

Thế nhưng việc trong nhà, dù lớn hay nhỏ, anh ấy lại không nhìn thấy.

Bóng đèn hay ống nước, tất cả đều là tôi tự tay sửa.

Anh ấy luôn miệng đồng ý, nhưng chưa bao giờ thực hiện.

Còn cô bạn thân Triệu Giai Giai của tôi mỗi lần cũng đều dùng câu nói này để nói tôi.

Cô ấy bảo: "Ôi dào, chị gái mình mẹ góa con côi đáng thương lắm rồi, cậu cứ để chồng cậu giúp họ đi."

"Cậu đừng có làm quá lên, được không?"

Nhưng, có thật là tôi làm quá không?

Tôi nhìn vẻ mặt vội vã chạy vào nhà Triệu San San của Tạ Lâm Giang.

Đây là vẻ mặt mà anh ấy chưa bao giờ có khi ở nhà.

Tôi thái rau bị đ/ứt tay.

Anh ấy bình thản nói: "Dán miếng băng cá nhân là được."

Tôi bị đồ vật nặng trên tủ rơi trúng người.

Anh ấy điềm nhiên nói: "Không sao chứ?"

Thế mà lúc này, chỉ là đi sửa một cái bóng đèn cho nhà Triệu San San.

Anh ấy lại có thể vội vã đến mức này, sợ chậm mất một giây.

Tôi ngồi trên ghế sô pha, đợi suốt hai tiếng đồng hồ.

Tạ Lâm Giang mới quay về.

Anh vừa vào cửa, tôi liền lên tiếng: "Chúng mình ly hôn đi."

Tạ Lâm Giang uống một cốc nước xong mới phản ứng lại lời tôi nói.

Sắc mặt kinh ngạc.

"Em nói gì cơ?"

"Anh chỉ là đi sửa cái đèn thôi mà, em đã muốn chia tay với anh rồi sao?"

Tôi nhìn đầu gối bị trầy xước từ lần sửa đèn trước của mình.

"Còn cả chuyện đổ rác nữa."

"Anh chưa bao giờ đổ, nhưng lại giúp người khác đổ."

Tạ Lâm Giang bật cười, như thể tức đến mức cười ra tiếng.

"Em có biết mình đang nói gì không?"

"Chúng ta đã ngoài ba mươi rồi, không phải những đứa trẻ đôi mươi nữa."

"Chuyện nhỏ nhặt thế này mà em cũng phải gh/en sao?"

Tôi định lên tiếng.

Cửa chính nhà tôi lại bị mở ra.

Đứng ngoài cửa là Triệu San San, cô ta r/un r/ẩy nhìn chúng tôi.

Như thể bị dọa sợ, gương mặt tái nhợt.

"Lâm Giang, mọi người vì chị mà đang cãi nhau sao?"

Cô ta vội vàng c/ầu x/in tôi: "Em A Ngọc, đừng gi/ận Lâm Giang."

"Là tại chị không làm được gì cả, nên mới cứ phải nhờ cậu ấy giúp."

"Em muốn trách thì hãy trách chị đây này."

Vừa nói, mắt cô ta đã đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi lã chã.

Còn tôi chỉ bàng hoàng nhìn chằm chằm vào cửa chính nhà mình.

Triệu San San vậy mà lại biết mật mã cửa nhà tôi.

Cô ta bấm mở một cách quá đỗi thuần thục.

Thế mà cô ta biết bằng cách nào, đến cả bạn thân của tôi còn không biết.

Câu trả lời, đã hiển hiện ngay trước mắt tôi.

Tạ Lâm Giang đang lau nước mắt cho cô ta, trên mặt đầy vẻ xót xa.

Chỉ vì Triệu San San khóc như thế.

Cô bạn thân Triệu Giai Giai của tôi liền chạy đến nhà tôi trong đêm.

Ba người họ ngồi trên ghế sô pha nhà tôi, Triệu San San ngồi giữa.

Người nói một câu, kẻ đáp một lời, cùng nhau chọc cho cô ta cười.

Tôi ngồi trên ghế nhìn họ như một kẻ ngoài cuộc.

Cảnh tượng này mới khiến tôi bừng tỉnh.

Hình như lần nào cũng vậy.

Chỉ cần là bốn người, thì đều là cục diện như thế này.

Trước khi ra ngoài, rõ ràng là tôi cần m/ua đồ.

Nhưng đến cuối cùng, dù là chồng tôi Tạ Lâm Giang hay bạn thân tôi Triệu Giai Giai.

Họ đều bắt đầu chọn đồ cho Triệu San San.

Đi xem phim, không m/ua được bốn ghế liền kề.

Ghế lẻ ra chắc chắn là của tôi.

Còn ba người họ ngồi cạnh nhau.

Một người đút bỏng ngô cho Triệu San San, một người đưa Coca cho cô ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bị Tổng Tài Nhận Nhầm Là Người Yêu Qua Mạng

Chương 17
Ngày đầu tiên tôi đến công ty mới làm việc. Vị sếp lần đầu gặp mặt đã gọi tôi vào văn phòng, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Anh ấy vui mừng gọi tôi là vợ. Đúng lúc tôi còn đang chết lặng, định kiện anh ta tội quấy rối tình dục nơi công sở... Thì trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, vẻ mặt của nam phụ đúng là ngơ ngác luôn. Thật ra em trai kế của cậu ấy mới là người yêu qua mạng của công, nhưng lại dùng ảnh của cậu ấy, nên công mới nhận nhầm nam phụ là bé thụ.】 【Công là người rắn. Lúc yêu qua mạng, anh ấy từng nói với bé thụ rằng mình bị khuyết tật cơ thể, dọa bé thụ sợ đến mức lấy luôn ảnh của ông anh kế mà mình ghét để làm ảnh đại diện.】 【Cười chết mất! Bảo người ta là người khuyết tật tận hai lần, bảo sao bé thụ không bị dọa.】 【Không sao đâu. Về sau gặp công ngoài đời, bé thụ lập tức "chân hương", quay sang theo đuổi chồng tương lai, ăn đường no căng luôn.】 Tôi sững người. Nhìn người đàn ông đẹp như cực phẩm trước mặt, tôi giơ tay ôm lấy anh. "Anh yêu, anh chính là người yêu qua mạng của em sao?"
57
2 Mèo của anh Chương 15
3 Ngáy ngủ Chương 12
5 Đào Hoa Sát Chương 14
8 Ăn tạp Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm