Phim kết thúc, ba người họ vừa nói vừa cười bàn luận về nội dung bộ phim.
Hoàn toàn quên mất tôi đang lẻ loi một mình.
Lần nào cũng là tôi đuổi theo họ.
Lần nào cũng là tôi cố gắng hòa nhập vào.
Nhưng lần này, tôi không muốn như vậy nữa.
Cuối cùng, Triệu San San cũng được hai người họ chọc cười.
Cả hai đồng thanh thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, Triệu Giai Giai nhìn tôi với vẻ mặt khó chịu.
"Tớ nghĩ cậu nên xin lỗi chị tớ đi."
Ngay cả Tạ Lâm Giang cũng nói: "Vợ à, đúng là em đã làm San San sợ rồi."
"Chị ấy nhát gan, sợ nhìn thấy người khác cãi nhau."
"Em xin lỗi một câu đi."
Tôi không hiểu mình đã làm sai điều gì.
Tôi cãi nhau với chồng trong chính ngôi nhà của mình thì có vấn đề gì chứ?
Ngược lại, Triệu San San mới là người tự ý xông vào nhà tôi.
Thấy tôi không nói gì, Triệu Giai Giai sa sầm mặt mày.
"Cậu đừng làm quá lên như thế, có được không?"
"Chúng ta là bạn thân, đến một lời xin lỗi cho chị tớ mà cậu cũng không làm được sao?"
Đúng vậy.
Chỉ vì Triệu San San là chị gái của bạn thân tôi.
Cho nên, tôi đã phải xin lỗi cô ta vô số lần.
Cô ta nhìn thấy ảnh cưới trong nhà tôi, cô ta khóc.
Triệu Giai Giai liền bắt tôi phải xin lỗi.
Vì tôi làm cô ta nhớ đến cuộc hôn nhân thất bại của chính mình.
Tôi không những xin lỗi, mà còn cất hết ảnh cưới trong nhà đi.
Triệu San San nhìn thấy tôi m/ua đồ dùng trẻ sơ sinh cho con trong bụng.
Cô ta lại khóc.
Triệu Giai Giai nói là tôi đang khoe khoang với chị gái cô ta, rằng con tôi có cha có mẹ.
Tôi đã xin lỗi.
Thế vẫn chưa đủ, Triệu Giai Giai còn nói: "Hay là cậu đừng sinh con nữa."
"Nếu không sau này, chị tớ ngày nào cũng nhìn thấy con cậu có cha."
"Đến lúc đó lại đ/au lòng cho con mình, suốt ngày nước mắt lưng tròng."
Ngay cả Tạ Lâm Giang sau khi nghe xong cũng trầm ngâm suy nghĩ.
Dường như anh ta cảm thấy Triệu Giai Giai nói có lý.
Lúc đó, tôi chỉ nghĩ Triệu San San đáng thương nên mọi người mới thương hại cô ta.
Nhưng giờ tôi mới hiểu.
Là họ chỉ quan tâm đến Triệu San San, hoàn toàn phớt lờ tôi.
Tôi xoa cái bụng hơi nhô lên của mình.
Càng hạ quyết tâm phải ly hôn với Tạ Lâm Giang.
Tôi không thể để con mình sau khi chào đời lại bị họ b/ắt n/ạt.
Không thể vì con của Triệu San San không có cha mà đáng thương.
Thì lại mang con tôi ra để làm tổn thương.
Tôi buông nắm tay ra, lòng bàn tay hằn đầy vết móng tay.
Tôi lặp lại giọng khàn đặc: "Tôi muốn ly hôn."
Triệu Giai Giai nghe thấy vậy, sắc mặt thay đổi hẳn.
Cô ta đứng dậy cùng Tạ Lâm Giang đưa Triệu San San về nhà.
Khi Triệu Giai Giai xuất hiện trước mặt tôi lần nữa, sắc mặt rất khó coi.
"Rốt cuộc cậu đang làm lo/ạn cái gì thế?"
"Chỉ vì Tạ Lâm Giang đổ giúp chị tớ túi rác, sửa cái bóng đèn."
"Cậu đã đòi ly hôn? Còn nói những lời đó trước mặt chị tớ?"
Tạ Lâm Giang đứng cạnh thở dài: "Lần này đúng là em quá tùy hứng rồi."
"Em cứ mặc sức làm càn trong nhà, làm chị ấy sợ rồi."
Ai mà ngờ được hai người trước mặt này.
Một người là chồng tôi mười năm kết hôn.
Một người là bạn thân chơi với tôi từ thuở nhỏ.
Tôi cười tự giễu, bỗng thấy mọi thứ thật vô nghĩa.
Tôi không nói thêm lời nào với họ, quay người đi về phía phòng ngủ.
Nếu Tạ Lâm Giang không chịu ly hôn, vậy tôi sẽ trực tiếp tìm luật sư.
Trước khi ngủ, Tạ Lâm Giang thở dài, ôm lấy tôi từ phía sau.
"Thôi được rồi, vợ à, đừng gi/ận nữa."
"Sau này anh đổ rác là được chứ gì, không được nói hai chữ ly hôn nữa nhé."
Anh ta thật sự muốn thay đổi sao?
Đúng lúc tôi định mở miệng, anh ta lại nói: "Đúng rồi, vợ này."
"Anh định làm cha nuôi của Nhạc Nhạc, đứa trẻ năm tuổi mà không có cha thật sự đáng thương quá."
"Em đừng suy nghĩ nhiều nhé! Chủ yếu là em không biết đâu, lần nào nó nhìn thấy anh cũng vui mừng biết bao..."
Nhạc Nhạc, chính là con của Triệu San San.
Tôi gi/ật mình thoát khỏi vòng tay anh ta, không thể tin nổi nói: "Anh nói cái gì?"
"Anh làm cha nuôi của nó, thế còn con của chúng ta thì sao?"
Đứa trẻ chưa chào đời này của chúng ta thì sao?
Tạ Lâm Giang chưa từng vuốt ve bụng tôi lấy một lần.
Cũng chưa từng trò chuyện với đứa bé trong bụng tôi lấy một câu.
Tôi cứ tưởng anh ta chưa chuẩn bị sẵn sàng làm cha.
Giờ mới hiểu, hóa ra trong mắt trong lòng anh ta chỉ có Triệu San San.
Đến cả con trai của Triệu San San còn quan trọng hơn con của chúng tôi.
Nhìn vẻ mặt im lặng của anh ta, lòng tôi như rơi xuống hầm băng.
Cuộc hôn nhân mười năm này chẳng khác nào một trò cười.
Đêm đó, chúng tôi mạnh ai nấy ngủ ở hai bên giường, không ai nói lời nào.
Trưa hôm sau, Triệu Giai Giai đến nhà tôi.
Cô ta xách theo chiếc bánh kem, cười với tôi: "Đừng gi/ận nữa, hôm qua tớ hơi nóng nảy thôi."
"Hôm nay là sinh nhật cậu, trưa nay chúng ta cùng đi ăn mừng sinh nhật cậu nhé!"
Tôi bị cô ta kéo đến nhà hàng.
Tạ Lâm Giang đã gọi sẵn một bàn đầy những món tôi thích.
Họ ngồi hai bên tôi, chúc tôi sinh nhật vui vẻ.
Cho đến khi Triệu San San đến.
Tôi biết, sinh nhật năm nay của tôi đến đây là kết thúc.
Cô ta vừa ngồi xuống đã tuyên bố: "Cho mọi người một tin vui này."
"Chị mang th/ai rồi."
Cô ta kích động đến đỏ hoe mắt, lấy tờ kết quả khám th/ai ra.
Lời còn chưa dứt, Triệu Giai Giai và Tạ Lâm Giang đã ngồi sát sang bên cạnh cô ta.
"Chúc mừng chị nhé!"
"Chúng ta cùng chúc mừng cho chị nào."
"Đúng rồi, sẵn có bánh kem đây này."