Anh ta vốn đã thầm yêu Thẩm Thiến nhiều năm, gh/ét nhất là thấy ai đó lôi kéo Thẩm Thiến với người đàn ông khác. Những lời tôi vừa nói, trong mắt anh ta chính là sự nhơ nhuốc làm vấy bẩn nữ thần trong lòng mình.
Trong mắt Thẩm Cảnh Nhiên cuộn trào sự gh/en t/uông và gi/ận dữ tột độ.
"Thiến Thiến ngây thơ thiện lương, không tranh giành với đời, tại sao cô cứ nhắm vào con bé mãi thế."
"Cô đ/ộc á/c như vậy, đáng đời bị b/ắt c/óc mười tám năm, đều là do kiếp trước cô không tích đức hành thiện."
Đáng đời.
Hóa ra trong mắt anh trai ruột, việc tôi vì c/ứu anh ta mà bị b/ắt c/óc, chịu khổ mười tám năm, anh ta không hề cảm thấy áy náy mà cho rằng tôi tự làm tự chịu.
【Thẩm Cảnh Nhiên yêu thầm Thẩm Thiến đến phát đi/ên rồi, ngay cả ân c/ứu mạng cũng xóa sạch, thật kinh t/ởm!】
【Nữ chính chạy mau! Cả cái nhà này đều là lũ q/uỷ dữ.】
Lồng ngựk nghẹn ứ, tôi không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.
Thẩm Thiến che mặt, vai r/un r/ẩy, giọng nghẹn ngào.
"Chị à, em xin chị đừng nói nữa."
"Từ ngày chị trở về, em vẫn luôn chủ động nhường chỗ."
"Mọi thứ của nhà họ Thẩm, tình yêu thương của bố mẹ, em đều muốn trả lại cho chị, em chưa bao giờ nghĩ sẽ tranh giành gì với chị cả."
Cô ta nước mắt lưng tròng, yếu ớt không chịu nổi một đò/n.
"Em sở dĩ mặt dày ở lại nhà họ Thẩm, cố gắng sống tiếp, chỉ vì sợ bố mẹ và anh trai đ/au lòng."
"Em và anh Trạch Ngôn trong sạch, chưa bao giờ có hành động gì quá giới hạn."
"Chị à, rốt cuộc em đắc tội gì với chị, tại sao chị lại vu khống em như thế?"
Chỉ bằng vài câu, Thẩm Thiến đã xây dựng hình tượng bản thân thành một kẻ đáng thương nhẫn nhục chịu đựng, hiểu chuyện hiếu thảo. Còn tôi lại trở thành kẻ á/c đ/ộc, hẹp hòi, ép người quá đáng.
Người bố vốn luôn cưng chiều con gái nay đ/á đổ cả tấm bảng standee hôn lễ của tôi.
"Thẩm Thanh, sớm biết con trở về sẽ b/ắt n/ạt Thiến Thiến mọi lúc mọi nơi, khiến con bé ngày nào cũng bất an, thì lúc trước ta đã không bỏ tiền tìm con, nên để con th/ối r/ữa ở cái làng nghèo đó mới đúng!"
Cả khán phòng xôn xao. Các vị khách xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn tôi đầy kỳ thị và mỉa mai.
Lục Trạch Ngôn ôm ch/ặt Thẩm Thiến trong lòng, mày nhíu ch/ặt, giọng điệu lạnh lùng.
"Thẩm Thanh, xin lỗi Thiến Thiến ngay."
"Vì những suy đoán bẩn thỉu của cô, hãy công khai tạ tội với cô ấy!"
Lòng tôi tĩnh lặng như nước, "Tôi không nói sai, tại sao phải xin lỗi?"
Ánh mắt Lục Trạch Ngôn càng thêm lạnh lẽo.
"Nếu không xin lỗi, thì hôn lễ này tôi cần phải cân nhắc lại."
"Nhà họ Lục chúng tôi tuyệt đối không cưới một thiếu phu nhân tâm địa x/ấu xa, tùy tiện vu khống người khác."
Thẩm Cảnh Nhiên ghé sát tai tôi.
"Thẩm Thanh, đừng có rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt."
"Nghĩ cho kỹ về bà nội bị lẫn của cô ở viện điều dưỡng đi."
"Hôm nay cô mà cứng đầu không xin lỗi, tôi lập tức thông báo cho viện điều dưỡng, ném bà ấy ra ngoài!"
Tôi đứng sững tại chỗ.
Lưu lạc mười tám năm, tôi bị b/ắt c/óc đến ngôi làng nghèo khó, chịu đủ mọi đày đọa. Chính người bà m/ù lòa mà nhân hậu đó đã thu nhận tôi. Bà chắt chiu từng chút một, dốc hết sức lực bảo vệ tôi, cùng tôi vượt qua những năm tháng đen tối nhất.
Hiện giờ bà nội mắc chứng đãng trí, được nhà họ Thẩm sắp xếp ở trong viện điều dưỡng.
Tôi có thể chịu đựng sự thiên vị và phản bội của tất cả mọi người, nhưng tuyệt đối không thể để bà nội bị liên lụy dù chỉ một chút.
Tôi nắm ch/ặt lòng bàn tay, niềm kiêu hãnh và quật cường trong lòng bị ngh/iền n/át từng chút một.
"Xin lỗi, là tôi đã hiểu lầm các người."
Một lời xin lỗi, vắt kiệt mọi sức lực của tôi.
Thấy tôi chịu thua, trong mắt Thẩm Thiến thoáng hiện vẻ đắc ý.
Cô ta giả vờ đại lượng thiện lương, tiến lên muốn đỡ tay tôi.
"Chị không sao là tốt rồi, em không trách chị..."
Chưa kịp chạm vào tôi, cô ta đã kêu "á" một tiếng rồi ngã nhào xuống đất.
Đôi mắt cô ta ửng đỏ, nước mắt lăn dài.
"Chị à, em thực lòng muốn sống hòa thuận với chị, tại sao chị cứ không dung nổi em?"
Lục Trạch Ngôn đẩy mạnh tôi ra.
Tôi mất thăng bằng, lòng bàn tay ấn mạnh xuống những mảnh thủy tinh vỡ trên sàn. M/áu tươi lập tức trào ra, nhuộm đỏ chiếc váy cưới trắng tinh.
Nhưng không một ai liếc nhìn tôi lấy một cái.
Bố mẹ tôi, anh trai tôi, tất cả đều lao về phía Thẩm Thiến đang nằm dưới đất, ánh mắt đầy lo lắng.
"Thiến Thiến không sao chứ, có ngã đ/au không?"
"Đừng buồn, là Thẩm Thanh không biết điều."
"Đừng khóc nữa, sức khỏe quan trọng hơn!"
Mẹ tôi gi/ận dữ tột độ, giơ tay lên không chút do dự t/át về phía tôi.
Tôi dùng bàn tay đầy m/áu nắm ch/ặt lấy tay bà, khóe miệng nhếch lên nụ cười mỉa mai.
"Tôi không hề đẩy cô ta, tại sao các người không tin tôi?"
"Các người không cần diễn kịch trước mặt tôi nữa, hôn lễ này, tôi không kết nữa."
"Nhà họ Thẩm các người, tôi cũng không về nữa."
"Lời xin lỗi thế này, đã đủ thành ý chưa?"
Tôi mệt rồi, cũng đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Tôi sẽ đưa bà nội về ngôi làng nhỏ, chuyên tâm bảo vệ người duy nhất thương yêu tôi.
Sắc mặt bố mẹ Thẩm biến đổi dữ dội, ánh mắt đầy sự ngỡ ngàng và không thể tin nổi.
Họ đã quen với sự thấp hèn lấy lòng, nhẫn nhịn nhượng bộ của tôi, chưa bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ chủ động c/ắt đ/ứt mọi thứ.
Lục Trạch Ngôn cúi đầu nhìn đôi bàn tay đẫm m/áu của tôi, trong đáy mắt thoáng qua một tia không đành lòng và hoảng lo/ạn.
Thấy mọi người còn đang do dự, Thẩm Thiến vùng khỏi vòng tay người nhà.
Cô ta ôm ngựk, gào khóc sụp đổ, đi/ên cuồ/ng chạy về phía sân thượng.
"Là em thừa thãi, từ đầu đến cuối đều là em thừa thãi."
"Nếu chị đã không dung nổi em, vậy thì chi bằng em ch*t đi cho xong!"
Toàn bộ khách khứa xôn xao, lũ lượt chạy theo lên sân thượng.
"Thẩm Thanh thật quá nhẫn tâm, mạng người là quan trọng mà còn so đo chuyện hôn lễ!"
"Đúng đấy, để vị hôn phu chữa trị một chút thì có sao đâu?"