Lâm Trân Châu muốn c/ắt bánh cùng Ân Thành Hoài, nhưng cô ta liếc nhìn tôi một cái, bỗng nhiên mỉm cười nói: "Được."
Cô ta đi đến trước chiếc bánh kem đặt dưới bức tranh sơn dầu khổng lồ, cầm d/ao c/ắt bánh lên, ngay khi chuẩn bị c/ắt xuống thì bất ngờ mỉm cười với tôi: "Chị, chị lại đây c/ắt cùng em đi."
Lâm Cảnh Hành nhíu mày: "Trân Châu, hôm nay em là nhân vật chính duy nhất, không cần phải chia sẻ thứ của mình cho nó."
Lâm Trân Châu trừng mắt làm nũng: "Anh, đừng như vậy, em muốn có mối qu/an h/ệ tốt với chị mà."
Nói xong, cô ta chìa tay về phía tôi.
"Chị, mau qua đây đi."
Những người xung quanh không ngừng khen ngợi: "Tiểu thư nhà họ Lâm thật tốt tính, bị cư/ớp mất lễ phục rồi mà vẫn chủ động làm hòa, ai cưới được cô ấy đúng là có phúc."
Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, tôi buộc phải bước tới.
Nhưng tôi biết, Lâm Trân Châu tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho tôi, không biết phía trước còn điều gì đang chờ đợi mình.
Đúng lúc này, màn hình điện thoại tôi sáng lên.
Trên đó là một tin nhắn mới.
【Đợi tôi.】
Lòng tôi bỗng chốc an ổn lại.
Tôi đưa tay ra, cùng Lâm Trân Châu nắm lấy con d/ao c/ắt bánh.
Ngay khi con d/ao sắp chạm vào chiếc bánh, tôi nghe thấy một tiếng "tách".
Là tiếng bật lửa được quẹt lên.
Ngay sau đó, bàn tay Lâm Trân Châu giấu dưới tà váy đột ngột đẩy mạnh một cái!
Tôi không đứng vững, ngã nhào xuống đất.
Lâm Trân Châu cũng chẳng khá hơn, cô ta ngã về phía ngược lại.
Chiếc bánh kem sáu tầng được chuẩn bị công phu đổ nhào xuống đất, hiện trường hỗn lo/ạn, đám đông cũng bắt đầu nhốn nháo.
Lâm Trân Châu gào khóc: "Chị, tại sao chị lại đ/ốt tranh của em!"
Lúc này mọi người mới phát hiện, bức tranh sơn dầu khổng lồ phía sau đã bắt đầu bốc ch/áy.
Một chiếc bật lửa Zippo nằm lặng lẽ dưới đất.
Đầu óc tôi ù đi, trở nên trống rỗng, bên tai toàn là những tiếng n/ổ chói tai, mọi thứ xung quanh chậm lại, dường như tôi quay trở lại khoảnh khắc bị vu oan tống giam kiếp trước.
Lâm mẫu lao lên, che chắn cho Lâm Trân Châu phía sau.
Bà ấy như đang ch/ửi bới gì đó, tôi nghe không rõ.
Lâm phụ đ/au lòng chỉ tay vào tôi, tôi chỉ nhìn thấy nước bọt ông ta b/ắn ra tung tóe, nhưng chẳng nghe rõ lời nào.
Tôi chậm rãi bò dậy, muốn tiến lại gần xem rốt cuộc họ đang nói gì.
Vừa bước lên một bước, Lâm Cảnh Hành đã đứng chắn trước mặt tôi.
Anh ta vừa dập tắt đám ch/áy trên bức tranh, anh ta giơ tay lên "bộp" một tiếng, không chút nương tay t/át tôi một cái.
Cái t/át này khiến tôi như bừng tỉnh khỏi cơn á/c mộng, cả thế giới trở nên rõ ràng.
Tôi cuối cùng cũng nghe rõ những lời họ nói.
"Tô Hạ Thiên, sao cô lại đ/ộc á/c như vậy! Bức tranh này Trân Châu đã vẽ ba năm trời, cứ thế bị cô h/ủy ho/ại rồi!"
"Tô Hạ Thiên, có phải cô thấy nhà họ Lâm n/ợ cô nên mới cố tình h/ủy ho/ại lễ khai trương của Trân Châu không?"
"Tô Hạ Thiên, tôi nhất định sẽ bắt cô phải trả giá!"
Giống hệt kiếp trước, không ai nghe tôi giải thích.
Lâm Trân Châu vừa khóc, lòng người đều nghiêng về phía cô ta.
Lâm Cảnh Hành gh/ê t/ởm lườm tôi, quát lên: "Bảo vệ, đưa nó đi nh/ốt lại, lát nữa tống vào đồn cảnh sát!"
"Không được!!" Tôi hét lên.
Sự hoảng lo/ạn tột độ nhấn chìm tôi, khó khăn lắm mới có cơ hội làm lại cuộc đời, tôi không bao giờ muốn quay lại cái nơi địa ngục nhà tù đó nữa!
Thấy bảo vệ ngày càng đến gần, tôi nhấc tà váy, bất chấp tất cả lao ra ngoài.
Nhưng tôi đi giày cao gót, làm sao chạy thoát được những tên bảo vệ được huấn luyện bài bản?
Ngay khi họ sắp bắt được vạt áo tôi và đ/è tôi xuống, cửa phòng tranh đột ngột mở ra, tôi không kịp đề phòng lao thẳng vào lồng ngựk một người đàn ông.
Một mùi hương tuyết tùng lạnh lẽo lan tỏa nơi đầu mũi tôi.
Ngay sau đó, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên: "Ai làm vị hôn thê nhỏ của tôi khóc vậy?"
Tôi ngơ ngác ngước đầu lên.
Người đàn ông ngược sáng, tôi không nhìn rõ mặt anh.
Nhưng tôi vô cùng chắc chắn, anh chính là Ân Thành Hoài.
Trái tim đ/ập lo/ạn nhịp của tôi đột ngột bình ổn lại, sự tủi thân trào dâng, nhưng tôi còn chưa kịp thổ lộ, đã nghe thấy giọng điệu nũng nịu của Lâm Trân Châu vang lên.
"Ông Ân, chị gái đ/ốt tranh của em..."
Đôi mắt cô ta đỏ hoe vì khóc, những sợi tóc tinh xảo rơi xuống, ngoan ngoãn dán bên tai, trông vô cùng đáng thương.
Ân Thành Hoài nhướng mày, không nói gì.
Người bên cạnh thấy thái độ này của anh, lập tức lên tiếng: "Ông Ân, ông không biết đâu, vừa nãy..."
Lời còn chưa dứt, thư ký đi theo Ân Thành Hoài lập tức tiến lên, mỉm cười nói: "Thưa ông, xin đừng quên quy tắc."
Trong giới có một quy tắc bất thành văn, khi gặp Ân Thành Hoài, ngoài những người thân cận ra, đều phải gọi anh là Tam gia.
Nếu không sẽ gặp họa lớn.
Người đang nói nhìn đám thuộc hạ mặc đồ đen đứng ngay ngắn hai bên Ân Thành Hoài, trong lòng bỗng gi/ật thót, trán đổ mồ hôi hột, hắn nuốt nước bọt, lắp bắp nói: "Ân Tam, Tam gia, vừa nãy, cái này..."
Thấy người này nói không ra hơi, Lâm Cảnh Hành liền tiếp lời: "Ân Tam gia, là thế này, Trân Châu vừa nãy có lòng tốt mời chị gái mình, cũng chính là người phụ nữ bên cạnh ông đây c/ắt bánh, không ngờ cô ta đột nhiên phát đi/ên, đ/ập nát bánh kem còn đ/ốt cả tranh của em ấy."
Nói xong, Lâm Cảnh Hành nhìn tôi đầy thách thức.