"Để mẹ xem còn sợi tóc bạc nào không."
"Có thì sao, có thì con nhổ cho mẹ à?"
"Nhổ rồi nó lại mọc thôi," tôi ngồi lại xuống ghế, "thôi, bạc thì bạc, trông cũng đẹp mà."
Chị "xì" một tiếng: "Tống Niệm Niệm, thẩm mỹ của con có vấn đề à, tóc bạc thì đẹp chỗ nào?"
Tôi không nói rằng lúc nhìn mái tóc chị, lòng tôi chợt thắt lại. Chị mới hai mươi sáu tuổi, đứng cạnh mẹ của các bạn tôi trông già hơn hẳn-- không phải da dẻ già đi, mà là sự mệt mỏi toát ra từ tận cốt tủy, cái mệt mỏi thấm thía từ trong từng kẽ xươ/ng.
Chị mười bảy tuổi ra ngoài làm thuê, mười tám tuổi nuôi tôi, đến hai mươi sáu tuổi đã cày cuốc gần mười năm. Mười năm đó, chị không m/ua lấy một bộ quần áo mới, không đi du lịch bao giờ, ngay cả mỹ phẩm cũng m/ua loại rẻ nhất ở vỉa hè, bút kẻ mắt mười tệ ba chiếc, dùng đến tận đầu bút trơ trụi vẫn dùng răng cắn cắn rồi vẽ tiếp.
Nhưng mười năm đó, chị đã m/ua cho tôi vô số bút, vô số vở, vô số bộ đồng phục. Tôi đi giày thể thao chị m/ua từ size 36 lên đến size 40, còn giày của chị rá/ch đế thì kh//âu lại dùng tiếp. Chị bảo chân chị định hình rồi không lớn thêm nữa, còn chân tôi mỗi năm một size, m/ua loại tốt thì phí tiền.
Mùa đông năm lớp tám lạnh vô cùng, lúc chị cưỡi xe điện đi giao hàng, tay lại bị cước. Nhưng lần này nhẹ hơn hồi nhỏ nhiều, vì cuối cùng chị cũng chịu dùng loại th/uốc mỡ tôi m/ua-- loại ba mươi tám tệ, sau này chị lén đi m/ua mấy lần, lần nào cũng xót tiền đến nhăn nhó mặt mày, nhưng dùng xong quả nhiên khỏi nhanh.
Ngày đó chị giao xong đơn cuối cùng về nhà đã gần mười hai giờ đêm, tôi giả vờ ngủ trên giường. Chị nhẹ nhàng thay đồ rồi vào phòng vệ sinh rửa tay, vòi nước mở rất nhỏ vì sợ làm tôi thức giấc. Tôi mở mắt nhìn trần nhà, nghe tiếng chị khẽ hít hà vì đ/au.
Một lát sau chị bước ra, ngồi trước bàn bôi th/uốc. Đèn bàn bật nấc một, ánh sáng vàng vọt, chị cúi đầu, những ngón tay dưới ánh đèn đỏ ửng sưng vù.
Tôi trở mình quay mặt vào tường, trùm chăn kín đầu.
Đêm đó tôi mơ một giấc mơ, mơ thấy Hoàng Kim Hoa đứng dưới ánh hoàng hôn, tóc bạc trắng như thể có một trận tuyết rơi trên đầu chị. Chị cười với tôi, lộ ra hai chiếc răng khểnh, nói "Niệm Niệm mẹ già rồi". Tôi lao tới ôm lấy chị, sống lưng chị vẫn g/ầy gò như thế, xươ/ng cọ vào ngựk tôi đ/au nhói.
Lúc tỉnh dậy gối đã ướt một mảng nhỏ, tôi vội vàng lau đi, Hoàng Kim Hoa đã ở trong bếp rán trứng rồi. Mùi dầu mỡ hòa quyện với mùi thơm ch/áy của trứng rán bay sang, chị thò nửa thân người vào phòng ngủ: "Dậy rồi à? Nhanh lên, trứng rán nguội là tanh đấy."
Tôi bò dậy đi đá/nh răng, lúc đi ngang qua chị, tôi liếc nhìn đỉnh đầu chị, tóc đen bóng mượt, chị vừa gội đầu xong, trông mọi thứ vẫn bình thường. Nhưng tôi luôn cảm thấy mình có thể nhìn thấy những sợi tóc bạc ẩn giấu bên dưới, như những hạt giống dưới đất, sẵn sàng đ/âm chồi bất cứ lúc nào.
Ngày trước khi nhập học năm lớp chín, Hoàng Kim Hoa dẫn tôi đi m/ua cặp sách mới. Chị lượn lờ ba vòng trong cửa hàng văn phòng phẩm, chọn một chiếc ba lô màu xanh đậm, nhiều ngăn, nhiều túi, chị bảo lên cấp ba đồ đạc nhiều cần chỗ chứa. Lúc thanh toán, tôi nhìn thấy giá tiền, một trăm tám mươi chín tệ, động tác rút tiền của chị khựng lại một chút, nhưng biểu cảm không thay đổi gì.
"Hoàng Kim Hoa," tôi kéo kéo tay áo chị, "đắt quá, đổi cái rẻ hơn đi."
"Không đắt," chị đưa tiền qua, "con đeo ba năm, tính ra một ngày chưa đến hai hào, tính ra là rẻ."
Trên đường về nhà, tôi đeo cặp sách mới, chị đi bên cạnh nhai một cây kẹo mút-- vị cam, trong cặp chị lúc nào cũng có hàng dự trữ, bảo là để "tỉnh táo".
"Niệm Niệm," chị ngậm kẹo nói ngọng nghịu, "lên cấp ba con muốn ở nội trú hay đi về?"
Tôi nghĩ ngợi: "Ở nội trú đi ạ, cho tiện."
Chị không nói gì, nhai kẹo kêu rôm rốp.
"Sao thế ạ?" tôi hỏi.
"Không sao," chị nhai bẹp thân kẹo rồi nhổ ra gói vào vỏ, "ở nội trú cũng tốt, rèn luyện tính tự lập. Một tháng về một lần nhé?"
"Vâng."
"Được," chị gật đầu, "một tháng về một lần cũng tốt, đỡ phải ở nhà mẹ cứ càm ràm làm con phiền."
Miệng chị nói thì nhẹ tênh, nhưng tối hôm đó đi làm về, chị đi quanh phòng mấy vòng, sờ chỗ này chạm chỗ kia, vỗ vỗ gối của tôi rồi lại đặt về chỗ cũ, kéo rèm lại rồi lại mở ra. Tôi ngồi trên giường nhìn chị loay hoay, không nói gì.
Tối chị nằm trên tấm đệm dưới đất, bỗng nhiên lên tiếng: "Niệm Niệm."
"Dạ?"
"Nếu con ở nội trú mà nhớ nhà... thì cứ gọi điện. Bất kể mấy giờ cũng gọi."
"Con biết rồi."
Chị trở mình, chiếc chăn sột soạt một hồi rồi im lặng. Một lát sau lại lên tiếng: "À còn nữa, con một tháng về một lần, mẹ sẽ hầm sườn cho con. Loại sườn hầm đậu nành con thích ấy, mẹ học được rồi, hầm mềm lắm."
"Vâng."
"Tiền không đủ thì bảo mẹ--"
"Hoàng Kim Hoa," tôi ngắt lời chị, "ngủ đi."
Chị lầm bầm câu gì đó, đại loại là "đứa trẻ này sao còn lải nhải hơn cả mẹ mình", rồi thực sự im lặng. Nhưng tôi nghe thấy chị nằm trằn trọc rất lâu, trở mình đến bảy tám lần.