Ngày nhập học lớp mười, chị đưa tôi đến trường, vác theo chăn và chậu rửa mặt đi phía trước. Lúc đó chị đã hai mươi tám tuổi, nhưng leo lên tầng sáu vẫn không hề thở dốc, tay xách chậu, tay ôm thùng bước đi thoăn thoắt. Ký túc xá là phòng bốn người, chỗ giường cạnh cửa sổ được dành cho tôi, chị leo lên leo xuống giúp tôi trải giường, gấp chăn vuông vức như khối đậu phụ, bày biện chậu rửa mặt, lúc cắm bàn chải vào cốc còn cẩn thận xoay lông bàn chải về cùng một hướng.

"Xong rồi," chị vỗ tay nhảy từ trên giường xuống, "dọn dẹp xong rồi đó."

Chị đứng trước cửa ký túc xá một lúc, muốn nói lại thôi.

"Có việc gì thì gọi điện nhé," cuối cùng chị chỉ nói mỗi câu đó, "chị đi trước đây, chiều còn đơn hàng."

Chị xoay người bước đi, mái tóc vàng đung đưa trên hành lang.

Tôi đứng trước cửa ký túc xá nhìn theo bóng chị xa dần. Đến góc cầu thang, chị ngoái đầu nhìn tôi một cái, vẫy tay từ xa rồi rẽ xuống.

Đêm đó tôi gọi điện cho chị, mới đổ nửa hồi chuông chị đã bắt máy.

"Niệm Niệm? Sao thế?"

"Không sao ạ," tôi ngồi trên giường ôm đầu gối, "chỉ muốn báo với mẹ là ký túc xá ổn lắm."

"Tốt là được rồi," giọng chị nghe như trút được gánh nặng, "ăn cơm chưa?"

"Ăn rồi ạ."

"Ăn món gì?"

"Khoai tây hầm th!t bò ở nhà ăn ạ."

"Th!t có nhiều không?"

"Cũng tạm ạ."

"Cô cấp dưỡng tay có run không đấy? Bảo cô ấy múc nhiều th!t vào, con đang tuổi lớn..."

"Hoàng Kim Hoa," tôi ngắt lời chị, "mẹ ăn chưa?"

Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi chị cười: "Ăn rồi, mì nước, có thêm quả trứng ốp, ngon hơn khoai tây hầm th!t bò của con nhiều."

Tôi biết chị nói dối. Chị nấu cơm cho mình lúc nào cũng chỉ là một bát mì nước, trộn tí nước tương là xong.

Nhưng tôi không vạch trần, nói thêm vài câu rồi cúp máy.

Trước khi cúp, chị dặn: "Niệm Niệm, học cho tốt nhé."

"Vâng."

"Cuối tháng mẹ đến đón con."

Từ đó về sau, mỗi lần về nhà, tôi lại thấy tóc bạc của chị nhiều thêm một chút.

Có lúc không rõ rệt lắm, nhưng nhìn kỹ vẫn thấy vài sợi mới, trắng từ chân đến ngọn, lẫn trong tóc đen như những sợi tơ nhện. Chị không bao giờ nhổ, bảo là "nhổ một sợi nó mọc thêm ba sợi", cứ mặc kệ cho nó mọc. Nhuộm cũng không che nổi, được vài ngày là lại lòi ra.

Mùa đông năm lớp mười một, có một buổi tối chị đi xe điện bị ngã.

Không nghiêm trọng, chỉ là lúc rẽ gặp băng trên đường, xe bị trượt, chị chống chân nên không ngã hẳn, nhưng chiếc xe điện đ/è lên chân chị.

Lúc gọi điện cho tôi, giọng chị vẫn rất bình thường, chỉ bảo "Niệm Niệm tối nay mẹ không đón con được đâu, con tự bắt xe về trường nhé", nhưng tôi cứ thấy có gì đó không ổn.

Ngày hôm sau là cuối tuần, tôi bắt xe buýt về.

Đẩy cửa vào thì thấy chị đang ngồi trên giường, một chân gác lên ghế, đầu gối bầm tím một mảng lớn. Thấy tôi vào, chị vội vàng kéo ống quần xuống, cười với tôi: "Sao con về rồi? Chẳng phải bảo mai mới về à?"

Tôi bước tới vén ống quần chị lên, vết bầm tím từ đầu gối lan xuống bắp chân, ở giữa còn bị trầy một miếng, đóng vảy màu đỏ sẫm.

"Ngã ạ?" tôi hỏi.

"Chỉ trượt tí thôi, không sao."

"Còn xe điện đâu ạ?"

"Để dưới lầu rồi, mai mới đi sửa."

Tôi ngồi xổm trước mặt chị, vươn tay chạm vào vùng da quanh vết bầm, chị hít hà một tiếng.

"Hoàng Kim Hoa," tôi ngẩng đầu nhìn chị, "mẹ đổi việc khác đi, đừng giao hàng nữa, thấp khớp cộng với chấn thương, mẹ mới bao nhiêu tuổi chứ."

Chị vươn tay xoa đầu tôi: "Không giao hàng thì làm gì? Mẹ không có học thức, không tìm được việc khác. Hơn nữa mẹ có sao đâu, chỉ trầy tí da thôi mà."

Tôi cúi đầu không nói, nhẹ nhàng kéo ống quần chị xuống.

Chiều hôm đó tôi ra ngoài một chuyến, lúc về xách theo một túi sườn, hai hộp sữa và một tuýp th/uốc trị cước mới. Hoàng Kim Hoa đang ngồi xem TV, thấy tôi xách đồ về thì ngẩn người hồi lâu.

"Tiền đâu ra?"

"Tiền học bổng ạ."

"Con để dành đi chứ, m/ua sườn làm gì--"

"Hầm canh ạ," tôi đặt đồ vào bếp, "cho mẹ bổ sung canxi."

Chị nhảy từ trên giường xuống, lò cò một chân ra cửa bếp, tựa vào khung cửa nhìn tôi. Tôi chưa từng vào bếp, lúc đổ sườn từ túi ra còn làm nước b/ắn tung tóe lên người, lóng ngóng tay chân.

"Biết làm không đấy?" chị đứng sau cười.

"Không biết thì học ạ."

Chị tựa vào khung cửa nhìn tôi loay hoay trong bếp, khóe miệng cong lên, đôi mắt cong cong. Một lát sau, chị lò cò nhảy vào, đẩy tôi sang một bên: "Tránh ra, để mẹ."

Chị đeo tạp dề, một tay thái gừng, chân kia không dùng lực được nên tựa vào bếp đứng. Tôi đứng cạnh phụ chị, rửa hành đưa tỏi, nhìn chị chần sườn, bỏ vào nồi, đổ rư/ợu nấu ăn, động tác nhanh thoăn thoắt.

"Hoàng Kim Hoa," tôi nhìn gáy chị, những sợi tóc bạc dưới ánh đèn máy hút mùi trắng đến chói mắt, "sau này mẹ bớt lo nghĩ đi, cho tóc bạc mọc ít thôi."

"Cái đó thì chịu," chị không ngoảnh đầu lại, "lo cho con là việc cả đời rồi, mọc thì cứ mọc thôi, sớm muộn gì cũng bạc hết ấy mà."

Nồi canh sườn hôm đó hầm suốt hai tiếng, khắp nhà thơm mùi th!t. Chị múc cho tôi một bát đầy, còn mình chỉ múc nửa bát, vừa gặm xươ/ng vừa hỏi tôi: "Ngon không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đào Hoa Sát

Chương 14
Thế nhân đều bảo, ta vốn là kẻ tàn nhẫn bẩm sinh. Hình phạt khốc liệt, tâm địa độc ác, chẳng màng thân thích! Năm hai mươi chín tuổi, ta đã giữ chức Chính tam phẩm Nội đình Tư lý úy. Ai nấy đều khen ta tuổi trẻ tài cao, tiền đồ xán lạn. Thế nhưng, ta bỗng mắc phải căn bệnh lạ. Tóc rụng từng mảng, thị lực dần mờ đục, bụng đau đớn khôn cùng. Thê tử cứ dăm ba bữa lại đến miếu cầu phúc cho ta, rơi lệ khuyên nhủ: 'Kỳ Phong, hãy từ quan đi. Trên tay chàng vấy máu quá nhiều, xem kìa, đã bị quỷ ám rồi.' Mệnh ta cứng cỏi. Chỉ tin chính mình, chưa từng tin quỷ thần. Để an lòng thê tử, ta đã tìm đến vài danh y, nhưng lũ người vô dụng ấy đều chẳng nhìn ra bệnh trạng. Đúng lúc đó, ta vừa tan triều. Lão Cát, người bạn vong niên của ta, mãn tang trở về kinh thành. Lão Cát là một ngỗ tác giỏi, ngoài việc khám nghiệm tử thi, còn tinh thông thuật độc dược, mấy năm nay đã giúp ta không ít việc. Lão sai người đến mời ta về nhà uống rượu, bảo rằng có mang theo chút đặc sản quê nhà. Vừa bước vào cửa, lão Cát đã tươi cười đón tiếp. Thấy ta, lão sững sờ, vội vã bước tới, giơ đèn lồng nhìn ta kỹ lưỡng. Ta thấy ánh nến chói mắt, đẩy đèn lồng ra xa, cười bảo: 'Sao thế, mới ba năm không gặp, ta đã biến thành kẻ khiến lão không nhận ra rồi sao?' Lão Cát sắc mặt nghiêm trọng, nắm chặt cổ tay ta, đặt ngón tay lên mạch môn. Lão nhìn chằm chằm vào ta: 'Kỳ đại nhân, ngài trúng độc rồi.'
8
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Mèo của anh Chương 15
6 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
8 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm