Hoàng Kim Hoa đứng trên ban công ngắm trăng, Chu Nghiễn từ phía sau bước tới ôm lấy chị, cằm gác lên đỉnh đầu chị.
"Hôm nay có mệt không?" anh hỏi.
"Không mệt," Hoàng Kim Hoa tựa vào lòng anh, "chỉ là cảm thấy..." chị ngập ngừng, "cảm thấy không được chân thực lắm."
"Chỗ nào không chân thực?"
"Thì... loại người như em, mà cũng có người cần."
Chu Nghiễn xoay chị lại đối diện với mình, ánh trăng chiếu trên mặt anh, tròng kính phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
"Em không phải 'loại người đó'," anh cúi đầu nhìn vào mắt chị, "em là Hoàng Kim Hoa. Em đã dùng cả mạng sống để nuôi lớn một đứa trẻ, em có nụ cười tỏa sáng nhất thế gian, em xứng đáng được yêu thương."
Hoàng Kim Hoa ngước nhìn anh, ánh trăng phác họa đôi mày mắt anh, ấm áp vô cùng.
Chị kiễng chân, khẽ hôn lên khóe miệng anh.
Rất nhẹ, như một cánh bướm đậu xuống một thoáng rồi bay đi.
Chu Nghiễn không để chị bay. Anh cúi đầu hôn lại chị, cánh tay dài thu lại ôm ch/ặt lấy chị. Lá ngân hạnh dưới lầu bị gió thổi xào xạc, ánh trăng rải đầy ban công.
Đêm đó Hoàng Kim Hoa mơ một giấc mơ.
Chị mơ thấy chính mình năm mười tám tuổi ngồi xổm trước cửa tòa án, ôm một bé gái đang khóc lóc nhem nhuốc. Bé gái hỏi chị "Chị là ai", chị nói thật lớn "Chị tên là Hoàng Kim Hoa, từ nay về sau chị là bố mẹ của em".
Rồi cảnh tượng xoay chuyển, chị đã già, tóc bạc trắng, ngồi trên ghế bập bênh. Bên cạnh là một người đàn ông ôn nhu đang bóc quýt cho chị, ngoài ban công lá ngân hạnh vàng óng ả.
Tống Niệm Niệm dắt một đứa nhỏ chạy trên bãi cỏ, đứa nhỏ gọi chị là "bà nội".
Chị đáp lời thật lớn, giọng nói vẫn trong trẻo như ngày nào.
Chiếc răng khểnh vẫn lấp lánh.
(Hết ngoại truyện)