Sau nửa tháng đi công tác trở về, tôi phát hiện chú chó cưng Đa Đa đã biến mất.
Bạn trai và mẹ anh ta khăng khăng nói rằng con chó bị lạc.
Tôi lo lắng đến phát đi/ên, hỏi han khắp nơi trong nhóm cư dân của tòa nhà.
Một người hàng xóm trả lời tôi:
【Chó nhà các người chẳng phải ch*t rồi sao?】
【Thời tiết nóng nực thế này, các người không cho nó nằm điều hòa thì thôi, lại còn nh/ốt ngoài ban công, nó không ch*t nóng mới là lạ.】
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, không dám tin vào mắt mình.
Kể từ hai tháng trước, khi mẹ bạn trai đến ở cùng chúng tôi.
Bà ta can thiệp vào mọi mặt trong cuộc sống của chúng tôi.
Nói chúng tôi tiêu xài hoang phí, không biết vun vén gia đình.
Cấm chúng tôi bật điều hòa cả đêm vì sợ "lãng phí điện".
Trước khi đi công tác, thấy thời tiết ngày càng nóng, tôi đã dặn dò riêng bạn trai rằng Đa Đa sợ nóng, nhất định phải để nó ở trong phòng có điều hòa.
Vậy mà giờ đây, Đa Đa lại bị họ bỏ mặc đến ch*t nóng.
Tôi lau khô nước mắt.
Quyết định hủy hôn ngay lập tức.
……
Tôi kết bạn với người hàng xóm đó, nhờ anh ấy kể lại mọi chuyện.
Anh ấy nhanh chóng gửi cho tôi một đoạn ghi âm.
Anh ấy nói mấy ngày trước, thời tiết rất nóng.
Con chó nhà tôi cứ sủa không ngừng, hàng xóm xung quanh đều đã phàn nàn.
Anh ấy ở tầng trên nhà tôi, nghe rõ mồn một tiếng chó sủa phát ra từ ban công.
"Thời tiết nóng như vậy, chó bị nh/ốt ngoài ban công phơi nắng, sao mà không sủa cho được?"
Chẳng bao lâu sau, con chó không còn sủa nữa.
Anh ấy tình cờ thấy có người từ nhà tôi đi ra khi đang đi thang máy, trên tay khiêng một chiếc thùng giấy lớn.
Anh ấy hỏi một câu:
"Chó ch*t nóng rồi à? Định mang đi đâu đấy?"
Đối phương không trả lời.
"Người đàn ông đó, tầm hai ba mươi tuổi, là chồng cô phải không? Còn có một bà già tầm năm sáu mươi tuổi nữa."
"Các người thật là, không muốn nuôi thì thôi, đã nuôi rồi thì tại sao lại để nó ch*t nóng một cách tà/n nh/ẫn như vậy? Đó cũng là một sinh mạng mà!"
Giọng điệu của anh ấy rất gay gắt, khiến tim tôi run lên không ngừng.
Mẹ bạn trai bưng một đĩa thức ăn từ trong bếp đi ra, "rầm" một tiếng đặt lên bàn ăn.
"Đi công tác nửa tháng mới về, về đến nhà cũng không biết làm việc nhà, chỉ biết dán mắt vào điện thoại."
"Thế này mà gọi là biết vun vén gia đình à?"
Nghe vậy, bạn trai tôi, Trình Dịch, bước tới, nhíu mày:
"Đừng xem điện thoại nữa, đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm đi."
Tôi không cử động, ngẩng đầu lên:
"Trình Dịch, hỏi lại lần nữa, Đa Đa đâu?"
Anh ta sững người.
Mẹ Trình đang cầm bát đi ra, nghe thấy lời tôi, bà ta đặt mạnh chiếc bát xuống.
Chống nạnh nói:
"Đa Đa với chả Đa Đa, vừa về đến nơi đã hỏi mỗi con chó. Con trai tôi là người bằng xươ/ng bằng th!t đây này, sao không thấy cô quan tâm đến nó lấy một câu?"
Trình Dịch tiến lại gần kéo tôi, giọng điệu đ/è nén sự mất kiên nhẫn:
"Tiểu Đường, chẳng phải đã bảo là Đa Đa bị lạc rồi sao?"
"Mẹ tôi vất vả nấu cơm cả buổi, cô đừng có hỏi đông hỏi tây nữa, đi rửa tay ăn cơm đi."
Tôi cúi đầu, nhấn vào đoạn ghi âm trên điện thoại.
Khi nghe thấy câu nói của người hàng xóm:
"Tại sao lại để nó ch*t nóng một cách tà/n nh/ẫn như vậy? Đó cũng là một sinh mạng!"
Sắc mặt Trình Dịch tái nhợt.
Sau một hồi im lặng, anh ta nói:
"Con chó đúng là đã ch*t rồi. Mẹ và anh sợ em đ/au lòng nên mới giấu em."
Mẹ Trình ở bàn ăn làm bát đũa kêu loảng xoảng.
Tôi nghe thấy bà ta lẩm bẩm:
"Chưa thấy ai coi con chó như bảo bối. Nào là ăn hạt, nào là nằm điều hòa, thật là lãng phí."
Móng tay tôi vô thức cắm sâu vào lòng bàn tay.
Trình Dịch mất cha từ năm mười mấy tuổi, một tay mẹ anh ta nuôi dưỡng nên người.
Khi chúng tôi mới quen nhau, mọi người xung quanh đều khuyên tôi.
Bảo rằng con trai do mẹ góa nuôi dạy thường dễ trở thành "con cưng của mẹ".
Nhưng sau một thời gian tiếp xúc với Trình Dịch, tôi thấy anh rất chu đáo và ân cần.
Có nhiều ưu điểm mà những người đàn ông cùng trang lứa không có.
Anh nói:
"Anh từ nhỏ đã thấy mẹ vất vả thế nào, nên rất hiểu nỗi khổ của phụ nữ."
Sau đó, chúng tôi đến với nhau.
Chớp mắt đã đến lúc tính chuyện cưới xin, mẹ anh từ quê lên, nói là giúp chúng tôi chuẩn bị hôn lễ.
Kể từ khi bà ta đến, tôi thấy Trình Dịch như biến thành một người khác.
Lúc nào cũng bênh vực mẹ, coi lời bà ta như thánh chỉ.
Sự chu đáo, ân cần trước kia biến mất, thay vào đó là bắt tôi phải chiều theo ý mẹ anh ta.
Vì chuyện này, chúng tôi đã cãi nhau không ít lần.
Khi mẹ Trình mới đến, chúng tôi đã đưa cho bà năm nghìn tệ tiền sinh hoạt phí.
Nhưng bữa tối mỗi ngày chỉ toàn là rau xanh và củ cải.
Mà toàn là những thứ không tươi.
Có lần, nhìn thấy những lá rau như đồ nhặt được trong bếp, tôi thực sự không nhịn được nữa:
"Dì ơi, đồ không tươi không ăn được đâu, không tốt cho sức khỏe đâu ạ."
Mẹ Trình xụ mặt xuống, nói tôi không biết điều.
"Dì không phải vì thấy hai đứa ngày nào cũng ăn uống dầu mỡ ở ngoài, không tốt cho sức khỏe, nên mới muốn nấu thêm nhiều rau xanh hay sao?"
"Dì ngày nào cũng vất vả đi chợ nấu cơm, không được một lời khen còn bị chê bai."
Trình Dịch ở bên cạnh, ra sức dùng ánh mắt c/ầu x/in tôi.
Tôi đành phải im lặng.
Cho đến một hôm, tôi tan làm sớm hơn mọi khi.
Vừa mở cửa bước vào nhà, tôi thấy Trình Dịch đang ngồi trước bàn ăn.
Trước mặt là đầy ắp th!t tươi và trái cây.
Lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra, mẹ Trình đã tận dụng cơ hội tôi thường xuyên tăng ca, về nhà muộn.
Để nấu ăn riêng cho con trai bà.
Ngày hôm đó, tôi đã nổi gi/ận với Trình Dịch.
Anh ta dỗ dành hết lời, nói đủ thứ ngon ngọt.
Tôi vẫn còn gi/ận, anh ta đỏ hoe mắt kéo tôi sang một bên:
"Tiểu Đường, từ nhỏ anh đã được một mình mẹ nuôi lớn, bà luôn sợ anh ăn không no mặc không ấm."