“Tuy chị em chồng không hợp nhau là chuyện thường, nhưng lấy đứa trẻ ra làm trò thì thật đ/ộc á/c.”
“Nghĩ lại thì, cô ta bị ăn đò/n như vậy cũng chẳng oan, thậm chí tôi còn thấy nhẹ đấy.”
“Đúng thế, đứa bé còn nhỏ như vậy mà...”
Tôi không kìm được mà nhíu mày.
“Rõ ràng là Trương Hiểu Lệ không chịu mở cửa sổ cũng không cho bật điều hòa, mới làm đứa bé bị ngột ngạt.”
“Hơn nữa anh nói anh là anh họ của Trương Hiểu Lệ, sao trước đây tôi chưa từng gặp anh?”
Nghe tôi hỏi vậy, gã đàn ông khựng lại, sắc mặt thay đổi.
“Hừ, sau này liệu h/ồn mà chú ý đấy!”
“Nếu đứa bé còn xảy ra chuyện gì, tao gi*t ch*t mày!”
Hắn liếc nhìn đứa trẻ trên giường rồi ch/ửi bới bỏ chạy.
Đám bác sĩ, y tá ban nãy còn kh/inh bỉ tôi cũng ngượng ngùng rời đi.
Tôi lặng lẽ gọi cho trợ lý Tiểu Lý.
Dặn dò cô ấy một vài việc.
Sáng hôm sau.
Tôn Tiến Đông đến b/ệnh viện thăm con.
Tôi hỏi nó có biết Trương Hiểu Lệ còn có một người anh họ không.
Và mô tả lại ngoại hình của gã đó.
“À, ý chị là lão Vương à, Vương Đại Hổ.”
“Hắn là hàng xóm nhà em, người tốt lắm, Hiểu Lệ nhận hắn làm anh kết nghĩa.”
“Sao chị biết Vương Đại Hổ?”
Tôi kể lại chuyện vừa xảy ra cho nó nghe.
Nghe xong, Tôn Tiến Đông lại bật cười.
“À, chắc là Hiểu Lệ kể với hắn, hắn là người nhiệt tình, muốn ra mặt thay cho Hiểu Lệ thôi mà...”
Bốp!
Tôi giáng một cú đ/ấm mạnh vào mũi nó.
Tôn Tiến Đông lập tức ngây người ra đó.
“Chị làm cái gì thế?”
Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nó.
“Em thấy chuyện này buồn cười lắm sao?”
Tôn Tiến Đông có chút thẹn quá hóa gi/ận.
“Chuyện bé tí thế này, chị có cần phải trút gi/ận lên em không?”
“Nhìn xem, mũi em bị chị đá/nh chảy m/áu rồi này!”
Nó luống cuống lau m/áu mũi.
Tôi lười chẳng buồn đôi co với nó nữa.
Nó đứng ngẩn người một lúc rồi bất mãn bỏ đi.
“Chị trông con cho tử tế vào, em về chăm Hiểu Lệ đây.”
Đợi nó vừa đi khỏi, tôi nhặt mấy tờ giấy thấm m/áu trong thùng rác.
Đó là giấy nó vừa dùng lau m/áu mũi.
Một lúc sau, Tiểu Lý dẫn theo một người tới.
Người đó nhận lấy mấy tờ giấy dính m/áu, lại lấy thêm vài mẫu sinh học từ trên người đứa bé.
“Tổng giám đốc Tôn, ngày mai sẽ có kết quả, tôi xin phép.”
“Vất vả cho anh rồi.”
Đến sáng hôm sau, Tôn Tiến Đông lái xe đến đón chúng tôi xuất viện.
Trên đường về, tôi nhận được kết quả xét nghiệm ADN.
Kết quả cho thấy Tôn Tiến Đông và đứa bé không hề có qu/an h/ệ huyết thống!
“Lão Vương đúng là người tốt.”
“Tôi đến đón mọi người, hắn còn giúp chăm sóc Hiểu Lệ nữa cơ...”
Tôn Tiến Đông vừa lái xe vừa cảm thán.
“Chị à, đừng nói mấy chuyện vô bổ đó nữa.”
“Em hỏi thật, chị không định để lại tài sản cho con trai em à?”
“Hiểu Lệ nói rồi, chị không có con, tài sản không cho con em thì cho ai?”
Tôi tức đến bật cười, nhưng dập tắt ý định đưa kết quả xét nghiệm cho Tôn Tiến Đông xem ngay lúc đó.
Thằng đại ngốc này.
Bị vợ cắm sừng đã đành, còn một lòng tơ tưởng đến tài sản của tôi.
Đương nhiên đằng sau chắc chắn không thiếu sự xúi giục của Trương Hiểu Lệ.
Đến nhà chúng.
Tôi phát hiện lão Vương kia không có ở đó.
Ngược lại, bố mẹ Trương Hiểu Lệ đã tới.
Cả ba người nhìn thấy chúng tôi, biểu cảm đều rất kỳ lạ, có vẻ hơi căng thẳng.
“Chị à, hai ngày nay vất vả cho chị rồi.”
Trương Hiểu Lệ cũng khác hẳn thường ngày, lại còn khách sáo với tôi.
Chỉ là nụ cười trông rất giả tạo.
Chuông báo động trong lòng tôi reo lên.
Trương Hiểu Lệ ngồi xuống cạnh tôi, nắm lấy tay tôi:
“Chị, tiệc đầy tháng của con lần này không cần chị bỏ tiền đâu.”
“Nhưng chị viết di chúc trước đi, để lại công ty và tài sản cho con trai em, không vấn đề gì chứ?”
Bố mẹ cô ta cũng xúm lại.
“Đúng đấy, đúng đấy, chị cũng đâu có con.”
“Sau này chẳng phải trông cậy vào cháu trai dưỡng già sao?”
Tôi đang định phản bác thì bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng.
Toàn thân vô lực, cả người mềm nhũn ra.
B/ệnh hạ đường huyết của tôi lại tái phát.
“Đường, cho tôi chút đường.” Tôi khó khăn thốt lên.
Trương Hiểu Lệ lại lạnh lùng.
“Hừ, chị đừng có đá/nh trống lảng, viết di chúc trước đi!”
Tôi cuối cùng không chịu nổi nữa, mất đi ý thức.
…Khi tôi tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên sàn nhà.
Cả nhà Trương Hiểu Lệ đang ăn cơm.
Vừa trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng lại cười lớn.
Đầu óc tôi vẫn còn choáng váng, cố gượng dậy.
Trương Hiểu Lệ và mọi người nhìn tôi, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ đắc ý và q/uỷ dị.
“Chị chắc là mệt quá rồi.”
“Bố mẹ em tới rồi, chị về nghỉ ngơi đi.”
“Mai tiệc đầy tháng của con, nhớ đến sớm nhé.”
Tôi cảm thấy kỳ lạ.
Cảm giác không bình thường chút nào.
Nhưng nhất thời chưa nghĩ ra manh mối gì.
Liền đứng dậy rời đi.
Tuy nhiên sau khi về nhà, tôi gọi cho Tiểu Lý một cuộc điện thoại.
…
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Lý tới.
Cô ấy mang cho tôi bản cứng kết quả xét nghiệm ADN của Tôn Tiến Đông và đứa bé.
Đi cùng cô ấy còn có một đội vệ sĩ chuyên nghiệp gồm mười hai người.
Sau khi giao nhiệm vụ xong, tôi thẳng tiến đến tiệc đầy tháng của “đứa cháu hờ”.
Khi chúng tôi đến khách sạn.
Phát hiện khách khứa đã tới gần như đông đủ.
Bố tôi cũng đã đến cùng đám họ hàng dưới quê.
“Sao giờ mới đến, tiệc đầy tháng của cháu mà con không coi trọng à?”
Ông vừa thấy tôi đã nhíu mày cằn nhằn.
Chưa đợi tôi trả lời, ông lại hừ một tiếng.