“Cậu dựa vào việc cậu ấy yêu cậu mà cho rằng cậu ấy có thể nhịn mọi thứ, giờ cậu ấy không nhịn nữa, cậu liền không sống nổi kiểu này nữa đúng không? Tôi nói cho cậu biết, đừng có mà bén mảng tới đây nữa, nếu không lần sau tôi còn ch/ửi cay nghiệt hơn đấy!”
Cô bạn thân b/ắn liên thanh như pháo, không cho Trần Viễn An dù chỉ một cơ hội để nói thêm lời nào, rồi cúp máy cái rụp.
Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười, mọi chuyện quá khứ đã sớm tan biến theo thời gian, và tôi sẽ không bao giờ tốn thêm một giây nào để bận tâm vì người đàn ông không đáng giá này nữa.
Lần tiếp theo gặp lại Trần Viễn An đã là nửa năm sau.
Sự xua đuổi của bảo vệ công ty, sự ngăn cản của cổng an ninh khu chung cư khiến hắn dù có muốn gây sự chú ý trước mặt tôi cũng hoàn toàn bất lực.
Ngày hôm đó, tôi đi siêu thị giúp mẹ m/ua đồ, lúc bước ra, tôi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy bên cạnh thùng rác ở góc đường.
Hắn g/ầy đi trông thấy, bộ quần áo cũ treo trên người trông cực kỳ rộng thùng thình.
Khi Trần Viễn An nhìn thấy tôi, trong tay hắn vẫn còn đang xách quả trứng thối vừa bới từ thùng rác ra.
Biểu cảm hắn khựng lại, nước mắt lập tức đong đầy khóe mi.
“Chiêu Chiêu…”
Đôi má vốn dĩ sạch sẽ nay trở nên bẩn thỉu, râu ria dưới cằm đã bết lại thành một đám.
Tôi gh/ê t/ởm lùi lại nửa bước.
“Anh vẫn ổn chứ?”
Thấy tôi không đáp lại, hắn lại đổi một cách thức khác để c/ầu x/in tôi.
“Trước đây có phải anh rất tệ không…”
Trong câu nói xen lẫn sự tự trách, hối h/ận và nỗi bực dọc vì không thể quay lại như trước.
Tôi lạnh lùng nhìn hắn.
“Trước đây anh không phải tệ, mà là anh cho rằng, tôi sẽ không bao giờ rời đi.”
Giọng điệu của tôi không mang theo một chút hơi ấm nào, thậm chí đến cả oán h/ận cũng không còn.
“Giờ anh biết sai rồi, em có thể… có thể…”
Chưa đợi hắn nói hết, tôi mất kiên nhẫn ngắt lời.
“Không thể.”
Nói xong, tôi dứt khoát quay lưng bước đi, phía sau, tiếng bước chân của Trần Viễn An vẫn theo sát không xa không gần.
“Còn bám theo tôi nữa, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”
Tiếng bước chân dừng lại đột ngột, nhưng tôi không hề ngoảnh đầu nhìn lại.
Đến đây, tôi và Trần Viễn An đã sớm là người của hai thế giới.