“Sao lại bị phán 10 năm?”
Chú cảnh sát khó hiểu hỏi:
“Đùa nghịch? Con trai lớn của bà đã thành người thực vật rồi, đây gọi là đùa nghịch sao?”
Mẹ há miệng, không nói được lời nào.
Đến khi em trai bị tống vào tù, nó mới biết sợ.
Em trai khóc lóc c/ầu x/in mẹ:
“Mẹ ơi, con không muốn đi tù, mẹ c/ứu con với.”
Mẹ xót xa, ánh mắt tràn đầy đ/au đớn:
“Con đừng lo, mẹ sẽ tìm bố con nghĩ cách.”
Mẹ đến b/ệnh viện, tìm gặp bố tôi.
Bố tôi không ngẩng đầu:
“Bà đến đây làm gì?”
Mẹ khó khăn lên tiếng:
“Dương Dương nó đi tù rồi.”
“Vì đẩy Tu Tu vào dòng xe cộ.”
“Tôi đã hỏi luật sư, muốn giảm án thì cần sự tha thứ của người nhà.”
Bố lạnh lùng nói:
“Tôi không tha thứ.”
“Nó phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.”
Mẹ mất kiểm soát cảm xúc:
“Hà Trầm, mặc dù chúng ta ly hôn rồi, nhưng nó vẫn là con ruột của ông!”
“Ông làm sao nỡ nhìn nó đi tù, ông sẽ h/ủy ho/ại tương lai của nó mất!”
Bố cũng nâng cao giọng:
“Thế còn Tu Tu thì sao? Nó vẫn đang nằm đây này! Nó không phải con ruột của bà à?”
“Không có ai h/ủy ho/ại nó cả, là nó tự h/ủy ho/ại bản thân, còn kéo theo Tu Tu nữa!”
“Cho dù có ai h/ủy ho/ại nó, thì đó cũng là bà!”
“Là bà thiên vị nó, chiều chuộng nó đến mức vô pháp vô thiên!”
“Bà đã bao giờ nhìn thấy những vết thương trên người Tu Tu chưa, cái nào không phải do Hà Dương gây ra?”
“Bà dung túng nó như thế, hôm nay nó dám đẩy anh trai ruột vào dòng xe, ngày mai nó dám gi*t người!”
“Loại họa hại này, thà tống vào tù sớm còn hơn!”
Mẹ chỉ vào tôi:
“Là lỗi của tôi sao? Ông có biết không, Hà Tu sinh ở nông thôn, cả đời này nó cũng chẳng thể có tiền đồ gì lớn lao.”
“Nhưng đứa trẻ này lại cố chấp ch*t đi được, cứ đòi học hành chăm chỉ, lại còn vượt mặt cả Dương Dương.”
“Lỡ như làm tổn thương lòng tự trọng của Dương Dương thì sao? Dương Dương mới là đứa sinh ở thành phố! Mới là hy vọng của gia đình chúng ta!”
“Dương Dương có tiền đồ, tôi mới có thể ngẩng đầu lên được với em gái tôi!”
Bố ngắt lời mẹ:
“Mạnh Oanh, đừng mang những tổn thương của bản thân áp đặt lên con trai!”
“Bà là bà, nó là nó!”
“Hà Tu có tiền đồ hay không, cả nước này đều biết, nó là thủ khoa của Hồ Thành!”
“Cho dù nó không có tiền đồ thì sao, nó là con trai tôi, dù thế nào tôi cũng yêu thương nó!”
Mẹ sững sờ tại chỗ.
Sau khi nhìn tôi một cái, bà quay lưng rời đi.
Em trai bị phán 10 năm tù, còn lên cả bản tin.
【Em trai thủ khoa vì đố kỵ anh trai đã đẩy anh vào dòng xe cộ, khiến anh trai trở thành người thực vật.】
Bình luận bên dưới đều là ch/ửi bới em trai:
【Mới phán 10 năm thôi sao? Vị thành niên không phải là cái cớ để gi*t người!】
【Anh trai người ta là thủ khoa đấy! Một kẻ cặn bã xã hội suýt chút nữa hại ch*t một nhân tài!】
【Cùng khu chung cư, tôi nói thật, em trai trở nên như vậy đều do mẹ nó hại, mẹ nó nổi tiếng là thiên vị.】
【Trời mưa tầm tã mà dám vứt con trai lớn ở lề đường.】
【Bên ngoài còn như thế, đóng cửa lại không biết đã b/ắt n/ạt con trai lớn thế nào nữa.】
Mẹ ngã quỵ xuống đất, lẩm bẩm:
“Xong rồi, tất cả xong hết rồi.”
“Tại sao chứ? Dương Dương là đứa sinh ở thành phố, sao nó có thể đi tù?”
Bà ngoại đã dùng cả đời để nói với mẹ rằng, người sinh ở thành phố thì tốt hơn người sinh ở nông thôn.
Mẹ đã tin điều đó cả đời.
Nhưng thực tế lại t/át thẳng vào mặt bà, rằng bà đã sai hoàn toàn.
Thời hạn bảo lưu học tập một năm sắp hết, bố đang tìm cách để kéo dài thêm.
Tôi bay lơ lửng bên cửa sổ, suy nghĩ xem bao giờ mình mới có thể tỉnh lại.
Đột nhiên một lực hút khổng lồ kéo lấy.
Sau khi đầu óc quay cuồ/ng, tôi mở mắt ra.
Bắt gặp ánh mắt đầy kinh ngạc và vui mừng của bố.
“Tu Tu, con tỉnh rồi!”
Ông ôm chầm lấy tôi:
“Tốt quá rồi, tốt quá rồi.”
Sau một thời gian hồi phục sức khỏe, bố đưa tôi đến trường.
Thẩm Lãng lại đang làm tình nguyện viên ở cổng trường, cậu ấy nhìn thấy tôi, hào hứng vẫy tay:
“Hà Tu, cuối cùng cậu cũng đến rồi!”
Cậu ấy hăm hở giúp tôi xách hành lý:
“Sức khỏe cậu mới đỡ, để tớ làm cho!”
“Tớ đã nói với trợ lý giảng viên rồi, để cậu ở lại ký túc xá cũ.”
“Chúng ta vẫn ở cùng phòng, nhưng năm nay tớ đã là sinh viên năm hai rồi.”
Cậu ấy ghé sát tai tôi:
“Lát nữa tớ sẽ mách cậu môn nào thầy cô cho điểm cao, môn nào là hố đen đấy.”
“Năm ngoái tớ chọn nhầm một môn, hànhz hạz cả học kỳ, nhìn điểm có 72, kéo tụt cả điểm trung bình của tớ xuống.”
Tôi mỉm cười.
Những đám mây m/ù trong quá khứ dường như đang dần tan biến.
Sau khi bố thu xếp đồ đạc xong thì quay về đơn vị.
Trước khi đi, bố vỗ vai tôi:
“Bạn cùng phòng của con rất tốt, con ở cùng cậu ấy bố cũng yên tâm rồi.”
Cuộc sống đại học sau đó trôi qua bận rộn và đầy đủ.
Có sự giúp đỡ của Thẩm Lãng, tôi thực sự đã tránh được rất nhiều môn học “gài bẫy”.
Kết thúc một học kỳ, điểm trung bình của tôi lọt vào top 3 của lớp, giành được học bổng loại một.
Sau khi nghỉ hè, Thẩm Lãng mời tôi về nhà cậu ấy chơi.
Đi đến cổng trường, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngóng chờ.
Là mẹ.
Bà nhìn thấy tôi, cứng đờ gọi tên tôi:
“Tu Tu, mẹ đến thăm con.”
Tôi sững người, trong phút chốc cảm thấy khó thở.
Thẩm Lãng thấy sắc mặt tôi không ổn, lập tức đỡ lấy tôi.
Mẹ đứng đó.
Đi không được, ở cũng không xong.
Thẩm Lãng đã xem tin tức, cậu ấy nhìn mẹ đầy cảnh giác:
“Dì, dì đến tìm Hà Tu làm gì?”
Mẹ há miệng:
“Không có gì, dì chỉ đến thăm nó một chút thôi.”