Trong lời phát biểu cuối cùng, tôi nói: "Tôi muốn cảm ơn giáo sư Lý, người hướng dẫn của tôi, cảm ơn cả đội ngũ của mình. Cuối cùng, tôi muốn cảm ơn chính bản thân mình ba năm trước đã quyết định không tiếp tục nhẫn nhịn. Có những thứ, chỉ có thể tự mình giành lấy."
Tiếng vỗ tay nồng nhiệt vang lên dưới khán đài.
Tôi bước xuống, Trương Trì chạy tới, phấn khích dành cho tôi một cái ôm.
"Sư tỷ! Chị tuyệt quá!"
Tôi cười vỗ vỗ lưng cậu ấy.
Tại buổi tiệc tối sau lễ trao giải, rất nhiều người tới nâng ly chúc mừng tôi.
Tôi nhìn thấy một người quen đã lâu không gặp, là đồng nghiệp cũ của Trần Dữ.
Anh ta cầm ly rư/ợu đi tới, vẻ mặt có chút phức tạp.
"Lâm Chi, chúc mừng em."
"Cảm ơn anh."
"Trần Dữ cậu ấy... dạo này em có gặp cậu ta không?"
"Không ạ."
Anh ta thở dài: "Cậu ấy sống không tốt lắm. Công việc trước đó cũng mất rồi, giờ hình như đang làm nhân viên kinh doanh cho một công ty nhỏ, ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo, người tiều tụy đến mức không ra hình th/ù gì nữa."
Tôi nâng ly rư/ợu, nhấp một ngụm sâm panh, không đáp lời.
"Cậu ấy cứ nhắc mãi về em với chúng tôi, nói là xin lỗi em. Chúng tôi đều khuyên cậu ấy hãy hướng về phía trước, nhưng có vẻ cậu ấy không thoát ra được."
"Đó là chuyện của cậu ta."
Người đồng nghiệp bị từ chối khéo, đành lủi thủi bỏ đi.
Tiệc tàn, tôi chào tạm biệt giáo sư Lý và cả đội rồi chuẩn bị về nhà.
Vừa bước ra khỏi cửa khách sạn, tôi đã thấy một bóng người ngồi xổm bên bồn hoa.
Là Trần Dữ.
Trên tay hắn cầm một phong bì.
Thấy tôi bước ra, hắn vội đứng dậy, loạng choạng một chút.
"Tiểu Chi."
Hắn chạy tới trước mặt tôi, đưa chiếc phong bì đó cho tôi.
"Đây là gì?"
"Anh... đây là lương tháng này của anh."
Hắn không dám nhìn vào mắt tôi, giọng rất nhỏ: "Không nhiều, chỉ có năm nghìn thôi. Nhưng anh muốn trả lại cho em... tiền thuê nhà, điện nước trước kia anh đóng cho em, em nói chúng ta sòng phẳng. Bây giờ anh bắt đầu trả dần."
Tôi nhìn chiếc phong bì đó, chỉ thấy nực cười và vô lý.
"Trần Dữ, số tiền trong tấm thẻ tôi đưa cho anh đã đủ rồi."
"Anh biết, nhưng không giống nhau."
Hắn cố chấp giơ phong bì lên: "Đây là tiền anh tự ki/ếm được, anh muốn từng chút một thanh toán sòng phẳng mọi chuyện giữa chúng ta. Tính toán rõ ràng rồi, liệu có phải chúng ta có thể bắt đầu lại không?"
Trong lời nói của hắn mang theo sự khẩn cầu hèn mọn.
Tôi không nhận chiếc phong bì đó.
"Trần Dữ, giữa chúng ta từ lâu đã sòng phẳng rồi."
"Chưa!"
Hắn đột nhiên hét lớn, khiến người qua đường đều ngoái nhìn: "Chưa rõ ràng! Mãi mãi cũng không bao giờ tính toán cho rõ được! Lâm Chi, những gì anh n/ợ em, cả đời này anh cũng không trả hết!"
Hắn nhét mạnh chiếc phong bì vào tay tôi, rồi xoay người chạy vào màn đêm, bóng lưng vô cùng hoảng lo/ạn.
Tôi nắm ch/ặt chiếc phong bì, đứng đó hồi lâu.
Cuối cùng, tôi ném nó vào thùng rác bên đường.
Tôi cứ ngỡ sau lần đó, Trần Dữ sẽ hoàn toàn từ bỏ.
Nhưng hắn bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của tôi bằng đủ mọi cách.
Hắn tính toán giờ tan làm của tôi, đợi dưới tòa nhà công ty, chỉ để nhìn tôi một cái.
Hắn lén đặt món bánh tôi thích trước cửa căn hộ, rồi gửi một tin nhắn ẩn danh báo cho tôi biết.
Hắn thậm chí còn đến tiệm cà phê tôi hay ghé, ngồi trong góc khuất, ngồi suốt cả buổi chiều chỉ để "tình cờ" gặp tôi.
Tôi chưa bao giờ để tâm, coi như không thấy.
Sự lạnh nhạt của tôi chẳng có tác dụng gì, hắn vẫn không chịu từ bỏ.
Cho đến ngày hôm đó, sau khi tôi cùng Trương Trì và một đối tác họp xong, bước ra từ nhà hàng.
Trần Dữ đứng ngay phía bên kia đường.
Hắn nhìn thấy tôi và Trương Trì đi sóng vai, vừa đi vừa nói cười vui vẻ, ánh mắt liền thay đổi.
Hắn lao tới, túm lấy cổ áo Trương Trì.
"Mày tránh xa cô ấy ra!"
Trương Trì bị hắn làm cho gi/ật mình, lập tức phản ứng lại, nhíu mày nói: "Anh làm cái gì đấy? Buông ra!"
"Tao bảo mày tránh xa cô ấy ra! Mày có nghe thấy không hả!"
Mắt Trần Dữ vằn lên những tia m/áu.
Tôi lao tới, cố gắng kéo hắn ra.
"Trần Dữ! Anh phát đi/ên cái gì thế!"
Hắn hất mạnh tôi ra, lực rất lớn khiến tôi lùi lại mấy bước, suýt chút nữa là ngã.
Trương Trì nổi gi/ận, vung nắm đ/ấm vào mặt hắn.
Trần Dữ bị đá/nh đến chảy m/áu khóe miệng, nhưng dường như không thấy đ/au, đi/ên cuồ/ng đá/nh trả.
Hai người họ lập tức lao vào ẩu đả.
Đối tác sợ hãi vội vàng gọi cảnh sát.
Khi cảnh sát đến, cả hai đều đã bầm dập.
Tại đồn cảnh sát, Trần Dữ không nói một lời, chỉ trừng trừng nhìn tôi.
Ánh mắt đó, có sự chiếm hữu, có sự gh/en t/uông, khiến tôi thấy sợ hãi.
Sau khi lấy lời khai xong, tôi và Trương Trì bước ra trước.
"Sư tỷ, xin lỗi chị, làm chị phiền lòng rồi."
Khóe miệng Trương Trì bầm tím một mảng, trông khá chật vật.
"Người phải nói xin lỗi là tôi mới đúng."
Tôi lấy băng cá nhân từ trong túi ra: "Cậu ổn chứ?"
"Không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi."
Cậu ấy cười: "Chỉ là không ngờ, bạn trai cũ của chị lại... đi/ên cuồ/ng đến thế."
Tôi im lặng.
Bước ra khỏi đồn cảnh sát, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ của Trần Dữ.
Lần này, giọng bà ta mang theo sự khẩn cầu.
"Tiểu Chi, dì c/ầu x/in cháu, cháu đến thăm A Dữ đi. Nó tự nh/ốt mình trong phòng, không gặp ai, cơm cũng không ăn. Dì sợ nó nghĩ quẩn mất."
"Dì à, đây là chuyện gia đình dì, cháu không quản được."
"Sao lại không quản được? Nó trở nên như thế này đều là tại cháu mà! Tiểu Chi, coi như dì c/ầu x/in cháu, cháu chỉ cần đến gặp nó một lần thôi, khuyên bảo nó. Mười năm tình cảm, cháu không thể nhẫn tâm như vậy được!"