Tôi tức gi/ận đẩy ngựk cậu ta: “Cậu vào đây làm gì? Ra ngoài ngay!”
Khoảnh khắc tay tôi đặt lên ngựk cậu ta, cậu ta nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh một cái, tôi liền nhào vào lòng cậu ta.
Ánh mắt cậu ta nghiêm túc, còn có chút thấp thỏm hỏi tôi:
“Lương Quỳnh, chúng ta làm hòa đi.”
Tôi hậm hực ngồi ngay ngắn: “Ai thèm làm hòa với cậu! Chẳng phải chính cậu nói không thèm quản tôi sao?”
Cậu ta véo ngón tay tôi, cầm trong tay nghịch ngợm, cuối cùng thấy tôi mất kiên nhẫn liền lập tức ngẩng đầu ngoan ngoãn xin lỗi.
“Tôi sai rồi, tôi không nên nói là không muốn quản cậu.”
Tôi cười lạnh, mỉa mai: “Hừ, nói cứ như là tôi c/ầu x/in cậu quản tôi vậy.”
Phó Chi Dạ mặt dày tiến lại gần, áp tay tôi lên mặt cậu ta, làm bộ đáng thương như thể đã nắm thóp được tôi.
“Nếu cậu vẫn chưa hết gi/ận thì đá/nh tôi đi, nếu như cậu nỡ.”
Tôi nhìn gương mặt gần ngay trước mắt, thực sự muốn giáng cho cậu ta một cái, nhưng khi thấy hàng mi dài của cậu ta rung động, tôi lại hơi xao nhãng nhớ về hồi nhỏ.
Phó Chi Dạ ngày đó có khuôn mặt bánh bao, hàng mi dài trông như một con búp bê, đáng tiếc là cái miệng lại đ/ộc và hung dữ, chẳng ai chịu làm bạn với cậu ta cả.
Tôi cứ mặc kệ luồng khí lạnh đó mà tiến lại gần, để rồi bị m/ắng cho khóc thét.
Khóc cả buổi chiều, vừa khóc vừa bảo không thèm làm bạn với cậu ta nữa.
Thế nhưng khi nhìn thấy cậu ta ngồi lẻ loi một mình, tôi lại không chừa cái thói quên, cứ thế sán lại gần.
Cứ lặp đi lặp lại như thế, cuối cùng Phó Chi Dạ cũng chịu làm bạn với tôi, rồi làm bạn suốt hơn mười năm.
Không phải là chưa từng cãi nhau, cãi rồi, còn cãi rất nhiều lần.
Lần nào tôi cũng bị Phó Chi Dạ làm cho tức ch*t, tự m/ắng mình là đồ mặt dày, sao cứ phải làm bạn với cậu ta, thật là rảnh rỗi sinh nông nổi!
Thế nhưng chúng tôi giống như đôi đũa, dù có cãi vã thế nào, nói tuyệt giao ra sao, cuối cùng vẫn là hai đứa mình là tốt nhất.
Hàng mi dài đó xuất hiện trong mỗi ngày của tôi, thậm chí là… trong những giấc mơ đại diện cho tuổi trưởng thành.
Những giấc mơ đầy dính nhớp và không thể nói thành lời ấy, đã đi cùng tôi từ thuở thiếu niên bước vào thế giới người lớn.
Tuy sau này tôi có tra c/ứu trên mạng, việc tuổi dậy thì mơ thấy người cùng giới là rất bình thường.
Nhất là khi hai đứa quá mức thân thiết, hầu như chẳng khi nào rời xa nhau.
Nhưng dù thế nào đi nữa, cuối cùng vẫn không tránh khỏi việc gieo vào lòng một hạt giống.
Nó bén rễ nảy mầm, ngày càng mãnh liệt.
Trong đầu đang miên man suy nghĩ, trên chiếc giường tầng mờ tối, Phó Chi Dạ nhân lúc tôi ngẩn người, lén lút đưa tay về phía điện thoại của tôi.
Khoảnh khắc bị cậu ta cầm lấy, cả người tôi chấn động.
“Phó Chi Dạ, trả lại cho tôi!”
Thế trận đảo ngược trong tích tắc.
“Không trả!”
Cậu ta gằn từng chữ: “Tôi phải xem xem, cậu lén lút xem cái gì?”
Thứ trong điện thoại làm sao có thể cho cậu ta xem được!
“Không được! Cậu không được xem!”
Cậu ta hừ lạnh: “Có gì mà tôi không xem được? Từ nhỏ đến lớn có bí mật nào của cậu mà tôi không biết?”
Trùng hợp thay, đây chính là bí mật mà cậu không biết.
Thấy cậu ta đưa điện thoại ngày càng gần, tôi nghiến răng thốt ra hai chữ.
“Làm hòa.”
Động tác ấn vào điện thoại của cậu ta khựng lại, ánh mắt giằng x/é giữa chiếc điện thoại và gương mặt tôi, cuối cùng ý niệm làm hòa vẫn chiếm ưu thế.
Cậu ta quay mặt đi không nhìn điện thoại nữa, cố nhịn sự tò mò mà đưa điện thoại về phía tôi.
“Vậy chúng ta làm hòa nhé, không được gi/ận nữa.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, lập tức nắm ch/ặt điện thoại trong tay.
“Ừ, biết rồi.”
Tôi tưởng làm hòa xong là cậu ta phải đi rồi, ai ngờ cậu ta lại ôm chăn của tôi nằm xuống giường, ăn vạ.
“Tôi buồn ngủ quá, tôi không cử động nổi nữa, tôi phải đi ngủ ngay lập tức!”
Đồ cáu kỉnh như tôi: “Phó Chi Dạ!”
Phó Chi Dạ cười hì hì, đưa tay về phía tôi: “Để tôi ngủ đi, tôi cày hạng cho cậu.”
Cày hạng thì tôi muốn cày thật, nhưng điện thoại lúc này tuyệt đối không thể đưa!
“Không cần!”
Lời từ chối vừa thốt ra, ánh mắt Phó Chi Dạ lập tức thay đổi, thâm trầm nói:
“Quả nhiên con cái lớn rồi, là bắt đầu có bí mật với bố rồi đấy.”
Tôi không nhịn được mà đảo mắt.
“Cút!”
Phó Chi Dạ nằm thoải mái nhắm mắt lại, trước khi ngủ còn thì thầm với tôi: “Lương Quỳnh, nếu có ai theo đuổi cậu, cậu phải nói với tôi đấy nhé, tôi phải làm quân sư cho cậu.”
Đồ th/ần ki/nh!
Phó Chi Dạ dạo này b/ệnh càng nặng thêm.
Cùng nhau ra ngoài đi học, hễ có cô gái nào đến gần tôi một chút, cậu ta lập tức nhìn chằm chằm người ta không buông.
Nếu ai nhìn tôi thêm vài lần, cậu ta bắt đầu lượn lờ xung quanh tôi, chắn tầm nhìn của người ta đối với tôi kín mít.
Đến mức ngay cả con muỗi bay đến, cũng phải ch/ửi thề!
Cuối cùng tôi thực sự không nhịn nổi nữa.
“Phó Chi Dạ, rốt cuộc cậu lại đang giở trò gì thế?”
Cậu ta giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cười cắn một miếng thức ăn, là ớt cay, rồi tai lập tức đỏ bừng.
Cậu ta không ăn được cay, bình thường nhìn thấy thôi đã nhăn mặt rồi.
Giả bộ, cậu cứ giả bộ đi!
“Tôi chỉ muốn làm quân sư cho cậu thôi.”
Tôi đảo mắt: “Cậu muốn làm quân sư cho tôi à? Với cái kiểu này của cậu, cả đời này tôi đừng hòng thoát ế, làm quân sư cái khỉ gì!”
Phó Chi Dạ cầm cốc nước uống ừng ực, nghe thấy lời tôi, lầm bầm trong miệng: “Thế chẳng phải tốt hơn sao, cứ mãi mãi chỉ có mình tôi là tốt nhất.”
“Cậu đang lẩm bẩm cái gì đấy?”