Vào một buổi chiều bận rộn, tôi tranh thủ lúc nghỉ uống trà chiều để lướt điện thoại.
Tôi vô tình lướt thấy một bản tin xã hội:
Một bác sĩ ngoại khoa của b/ệnh viện tuyến đầu tham gia ẩu đả trong quán bar lúc đêm khuya dẫn đến chấn thương nghiêm trọng ở tay phải, có khả năng vĩnh viễn mất đi khả năng cầm d/ao phẫu thuật.
Trong ảnh đính kèm, anh ta bị cảnh sát đưa đi, khuôn mặt góc cạnh hốc hác, ánh mắt trống rỗng, chẳng còn chút dáng vẻ phong độ, đầy khí thế của năm xưa.
Không ai biết rằng, bàn tay phải đã bị phế bỏ này, từng dịu dàng nắm lấy tay tôi suốt hơn mười năm trời.
Tôi cất điện thoại, gạt bỏ hoàn toàn tin tức về Tần Việt ra sau đầu, rồi lại vùi đầu vào đống tài liệu công ty chất cao như núi.
Văn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng gõ bàn phím lạch cạch không dứt.
Chưa kịp xử lý xong vài bản báo cáo, chiếc điện thoại trên bàn bỗng rung lên dữ dội.
Người gọi đến là mẹ kế.
Trong ống nghe vang lên giọng nói hoảng lo/ạn của bà: "Tiểu Hòa, bố con sắp không qua khỏi rồi..."
Trong phòng b/ệnh, bố tôi há miệng, dường như muốn nói điều gì đó nhưng chỉ phát ra những tiếng khò khè.
"Ông không cần nói nữa."
Tôi bình thản đáp.
"Những gì ông muốn nói tôi đều biết cả. Xin lỗi, hối h/ận, mong tôi tha thứ."
Tôi đứng bên cạnh giường b/ệnh, giọng điệu bình tĩnh như đang đọc một bản b/ệnh án:
"Đến dưới đó rồi hãy nói với mẹ tôi. Cái cú đ/á mà ông dành cho bà ấy lúc đó, trong bụng bà vẫn còn một đứa em trai của tôi."
"Tôi sẽ không tha thứ cho ông đâu. Tôi muốn ông mang theo món n/ợ lương tâm này mà ch*t."
Nước mắt trào ra từ khóe mắt bố, máy theo dõi nhịp tim kéo thành một đường thẳng.
Tôi bước ra khỏi phòng b/ệnh, ở cuối hành lang, ánh nắng từ cửa sổ chiếu rọi vào.