“Cô ấy không mắc b/ệnh lý, nên uống th/uốc cũng vô ích, các anh phải dùng biện pháp khác để kí/ch th/ích cô ấy. Đây cũng là phương pháp điều trị được ưa chuộng ở nước ngoài. Nếu thành công, Tri Hạ sẽ trở lại trạng thái bình thường như trước.”
Đoàn Hoài Xuyên có chút ngơ ngác.
“Ý cô là sao?”
Tôi đứng ngoài cửa, nghe mà bàng hoàng.
Tai tôi chỉ chọn lọc nghe được vài chữ.
Hứa Tiêu Tiêu nói, tôi quá phụ thuộc vào Đoàn Hoài Xuyên.
Nói cách khác, là Đoàn Hoài Xuyên quá nuông chiều tôi.
Việc gì cũng chiều theo ý tôi, chăm sóc tôi không rời nửa bước, khiến tôi nảy sinh nhiều suy nghĩ không nên có và phi thực tế.
Vì vậy, tôi bị đóng khung trong vùng an toàn của chính mình.
Dẫn đến việc tôi muốn tiếp tục giả vờ, không muốn chủ động trở lại trạng thái bình thường như trước.
Hứa Tiêu Tiêu nói tôi đang giả vờ.
Tôi cứ ngỡ Đoàn Hoài Xuyên chắc chắn sẽ phản bác cô ấy.
Anh ấy rõ ràng hiểu tôi đến thế, rõ ràng ngày nào chúng tôi cũng ở bên nhau.
Sao tôi có thể đang giả vờ được chứ?
Thế nhưng, anh ấy im lặng rất lâu.
Cho đến khi tôi nghe thấy Đoàn Hoài Xuyên chấp nhận phương pháp điều trị cực đoan mà Hứa Tiêu Tiêu đề xuất.
Tỷ lệ thành công là bảy mươi phần trăm.
Rất đơn giản, tìm một căn phòng tối, nh/ốt tôi vào đó, mô phỏng lại viễn cảnh từng khiến tôi phát b/ệnh.
Để tôi tự mình bước ra ngoài.
Khi đưa tôi về nhà, Đoàn Hoài Xuyên im lặng suốt cả quãng đường.
Anh không còn quan tâm đến trạng thái của tôi như thường lệ, mà hỏi:
“Tri Hạ, em có muốn tốt lên không?”
“Chỉ cần tốt lên, em có thể học tập, kết bạn như trước, em cũng sẽ có cuộc đời mới của riêng mình.”
Nghe những lời này, ánh mắt tôi bỗng chốc trở nên dại đi, không thể suy nghĩ sâu xa về ý của Đoàn Hoài Xuyên.
Tôi không trả lời, Đoàn Hoài Xuyên cũng đã quen rồi.
Những ngày sau đó, anh tự ý c/ắt th/uốc của tôi.
Không đúng, không phải tự ý. Là Hứa Tiêu Tiêu yêu cầu.
Tôi rất lo lắng, không có th/uốc an thần, tim tôi lúc nào cũng đ/au nhói như bị ai đó bóp nghẹt.
Đến mức, lần đầu tiên tôi mở lời nói với Đoàn Hoài Xuyên về nhu cầu của mình.
“Hoài… Hoài Xuyên… th/uốc của em…”
Ánh mắt Đoàn Hoài Xuyên nhìn tôi bỗng sáng bừng lên.
“Tri Hạ, em biết bày tỏ nhu cầu của mình rồi sao? Xem ra Tiêu Tiêu nói không sai!”
Đoàn Hoài Xuyên tự động lờ đi sắc mặt tái nhợt của tôi, hăm hở cầm điện thoại lên gọi cho Hứa Tiêu Tiêu.
Dường như là đang hỏi cô ấy bước tiếp theo nên làm gì.
Tôi đ/au đớn nằm vật xuống sàn, khó khăn lắm mới thở được.
Tôi cứ thế nằm trong phòng khách, nghe Đoàn Hoài Xuyên gọi điện thoại suốt hai tiếng đồng hồ ngoài ban công.
Từ lúc kể về triệu chứng của tôi, hỏi về liệu trình tiếp theo.
Cho đến việc hỏi tối nay ăn gì, ngày nghỉ đi đâu chơi, có sở thích gì.
Rồi đến khi nào rảnh, mời cô đi ăn một bữa, coi như là lời cảm ơn.
Tiếng cười đùa truyền đến, khóe mắt tôi vô thức rơi một giọt nước mắt sinh lý.
Có chút tê dại, tôi dần bình tĩnh lại, đã có sức đứng dậy để về phòng.
Ngày hôm sau, Đoàn Hoài Xuyên bảo tôi rằng sẽ đưa tôi về nhà một chuyến.
Sau khi về đến nơi, tôi thấy kho chứa đồ nhà mình đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Bố mẹ không có nhà, họ đi công tác một tuần.
Họ rất yên tâm khi gửi gắm tôi bên cạnh Đoàn Hoài Xuyên.
Bất kể là ai, đều tin rằng tôi không thể nào chịu dù chỉ một chút tổn thương nào khi ở bên anh ấy.
Nhưng lúc này, anh ấy đang ghì ch/ặt hai tay tôi, đẩy tôi vào căn phòng chứa đồ đã bị tháo bỏ bóng đèn.
“Không… không… không… không!”
“Hoài… Hoài Xuyên! Hoài… không… đừng mà!”
Tôi nức nở, nước mắt lăn dài trên má, nỗi sợ hãi đã bao trùm lấy toàn thân.
Đã rất lâu rồi tôi mới lại sợ hãi đến thế.
Trên mặt Đoàn Hoài Xuyên thoáng hiện vẻ không đành lòng, anh thấy mình có chút quá đáng.
Đúng lúc đang do dự.
Điện thoại của Hứa Tiêu Tiêu gọi đến.
“Hoài Xuyên, anh phải nhớ kỹ, bây giờ là vì tốt cho Tri Hạ.”
“Anh cũng không muốn bị cô ấy trói buộc cả đời đúng không? Anh luôn phải buông tay để cô ấy làm lại một người bình thường chứ?”
Giọng nói truyền qua sóng điện thoại. Tôi thở dốc, nhìn Đoàn Hoài Xuyên như cầu c/ứu.
“Anh… anh đừng… tin cô ấy! Em… em sợ lắm…”
Đoàn Hoài Xuyên mím môi, vẫn còn do dự.
Hứa Tiêu Tiêu tiếp tục nói:
“Hoài Xuyên, nhanh lên đi, nhà hàng chúng ta đặt sắp đến giờ rồi.”
Giây tiếp theo, Đoàn Hoài Xuyên thở dài một tiếng.
Tôi bị anh dùng sức đẩy mạnh, ngã nhào xuống sàn.
Cánh cửa bị đóng sầm lại.
Bốn bề tối đen như mực, các giác quan bị bóng tối bao trùm, hơi thở và mọi âm thanh nhỏ nhất của tôi đều bị phóng đại.
Sau một hồi ù tai chóng mặt, tôi dồn hết sức lực, r/un r/ẩy bò đến cửa.
Cửa đã bị khóa trái.
Tôi đ/ập cửa, vừa khóc vừa gọi, lời nói chẳng nên câu.
“Đừng… đừng đi… em sợ… em… em sợ lắm…”
Người ngoài cửa chần chừ một chút.
“Tri Hạ, một tiếng thôi, một tiếng nữa anh sẽ quay lại, yên tâm đi, anh vẫn luôn ở đây mà.”
Nói xong, Đoàn Hoài Xuyên bỏ đi.
Anh vẫn luôn ở đây.
Câu nói này, trong sáu năm qua, để trấn an nỗi bất an của tôi, Đoàn Hoài Xuyên đã nói với tôi không biết bao nhiêu lần.
Lần nào, anh cũng làm được việc luôn ở bên cạnh tôi.
Lần này thì khác rồi. Anh đã đi.
Cổ họng tôi lạc đi vì gào thét, thân nhiệt giảm dần theo thời gian, ở đây không có đồng hồ, tôi chỉ có thể chờ đợi.
Đoàn Hoài Xuyên quay lại là hai tiếng sau đó.
Anh vội vã mở cửa, đ/ập vào mắt là dáng vẻ tôi đang ngồi xổm ở cửa, đôi mắt trống rỗng vô h/ồn.