Sau khi trò chuyện với bác sĩ Hướng, cảm giác bứt rứt trong tôi giảm đi không ít. Sau đó tôi còn hẹn gặp thêm vài lần nữa. Ông ấy nói trạng thái của tôi đang dần tốt lên. Bởi vì hành vi chủ động tìm ki/ếm sự giúp đỡ của tôi, bản thân nó đã là một sự đối kháng lại cảm giác mất kiểm soát.
Tôi mỉm cười, không nói gì. Chỉ coi đó là những lời xã giao để tôi chịu chi tiền thêm vài lần nữa mà thôi.
Giọng bác sĩ Hướng rất ôn hòa: "Trong vài lần trò chuyện này, cô nhắc đến từ 'cảm giác an toàn' rất nhiều lần."
Tôi hồi tưởng lại, phát hiện chính mình cũng chẳng nhớ rõ lắm.
Bác sĩ Hướng chậm rãi dẫn dắt: "Khi đối phương thoát khỏi sự kiểm soát của cô, cô sẽ cảm thấy lo âu dữ dội, đúng không?"
Tôi gật đầu.
"Vậy nên, cái mà cô gọi là thao túng tâm lý (pua) thực chất là một th/ủ đo/ạn để đối phương không thể rời bỏ cô, phải không?"
Tôi do dự vài giây, rồi lại gật đầu.
Ông ấy chậm rãi hỏi: "Sự lo âu này giống nỗi sợ mất mát hơn, hay là sự gi/ận dữ vì bị bỏ rơi?"
Tôi sững người.
Bác sĩ Hướng không truy hỏi thêm. Nhưng tôi lại nhớ đến cảm giác vào cái ngày mẹ tôi qu/a đ/ời.
Khi rời đi, bác sĩ Hướng nói có lẽ tôi bị rối lo/ạn gắn bó và dư chấn sau sang chấn. Tôi cười hỏi những vấn đề tâm lý này có ảnh hưởng đến cuộc sống không? Ông ấy cũng cười rất ôn hòa: "Không ảnh hưởng."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ông ấy lại chậm rãi bổ sung: "Nhưng cô rất khó để duy trì một mối qu/an h/ệ lành mạnh và bền vững. Nói cách khác, có thể sẽ khiến bạn đời tương lai của cô cũng rơi vào đ/au khổ."
...
Kết thúc buổi trị liệu, tôi từ chối lời đề nghị đưa tôi về nhà của bác sĩ Hướng. Ông ấy đành phải lùi bước, tiễn tôi ra đến cổng lớn.
Trước khi lên xe, tôi mơ hồ cảm thấy có ánh mắt đang dõi theo mình. Nhưng quét mắt một vòng lại chẳng phát hiện ra gì.
Chậc. Ám ảnh.
Trên đường về nhà, tôi cứ suy nghĩ mãi về lời của bác sĩ Hướng. Trong đầu lại thi thoảng hiện lên hình ảnh Lộ Trạc với đôi mắt đỏ hoe và đôi môi r/un r/ẩy.
Vậy nên. Tôi đã làm tổn thương Lộ Trạc, đúng không?
Tôi bước lên lầu với tâm trạng bất định. Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi thang máy, tôi thấy một bóng người đang đứng trước cửa nhà mình.
Tim tôi như ngừng đ/ập.
Là Lộ Trạc.
À không đúng. Phải nói là Lộ Trạc đã mọc chân.
Ngay giây phút nhìn rõ tôi, giọng cậu ta mang theo tiếng khóc nức nở.
"Cô tìm được người nghe lời hơn rồi, đúng không?"
Khung bình luận lại một lần nữa xuất hiện:
【...Tôi phục cái đồ phá gia chi tử này rồi, hết c/ứu nổi.】
【Ai mà ngờ được việc đầu tiên sau khi nam chính khôi phục trí nhớ lại là đi tìm nhân vật quần chúng chứ...】
Tôi đứng sững tại chỗ. Lộ Trạc... khôi phục trí nhớ rồi sao?
Khung bình luận vẫn tiếp tục, nhưng phong cách đã lệch đi đáng kể:
【Nam chính có thể nhấn đúp vào thái dương để đăng xuất tài khoản được không? Tôi bị anh làm cho đ/au tim mà cứ tưởng là đang đẩy thuyền cơ đấy.】
【Sau khi về nhà bị cả gia đình ch/ửi cho tơi bời, kết quả trong cơn gi/ận dữ chạy đi tìm phù thủy hải mã đòi một viên th/uốc thần bí, làm bố mẹ cậu ta suýt phát đi/ên.】
【Đáng gh/ét hơn là, chúng ta nói x/ấu nhân vật quần chúng, cái đồ cá ch*t này còn tìm đại tế tư người cá để chặn chúng ta, 666, chưa bao giờ thấy nam chính nào h/ận đ/ộc giả đến thế.】
【Thay mặt nam chính nhận một cái vuốt ve âu yếm từ vận may dịu dàng nhé.】
Tôi: "..."
Tôi nhìn Lộ Trạc. Phát hiện cậu ta quả nhiên không nhìn thấy những lời "chim hót hoa nở" trên khung bình luận.
Giây tiếp theo, cậu ta đi đứng kỳ lạ lao về phía tôi. Suýt chút nữa thì một cú ngã sấp mặt vồ lấy tôi. May mà tôi nhanh nhẹn, xoay người né được.
Lộ Trạc thấy tôi né tránh, lại càng thở không ra hơi.
"Trang Niệm, có phải cô tìm được con... chó nào nghe lời hơn tôi rồi không?"
Tôi ngẫm nghĩ câu này một lúc, lập tức nhận ra điều gì đó.
Thì ra ánh mắt tôi cảm nhận được lúc trước không phải là ảo giác. Là Lộ Trạc sao??
Tôi nhìn người đàn ông trông không khác gì người thường trước mắt với vẻ mặt phức tạp. Bỗng nhiên chẳng nói nên lời.
Thực ra, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý không bao giờ gặp lại Lộ Trạc nữa. Cũng đã quyết tâm sống tốt cuộc đời bình thường của mình. Cậu ta là nam chính cũng được, là người cá cũng chẳng sao. Những thứ đó đều không còn liên quan đến tôi nữa.
Nhưng bây giờ... Lộ Trạc lại quay về.
Điều này chắc chắn đã làm đảo lộn nhịp sống vốn có của tôi.
Tôi nhìn dáng vẻ đầm đìa nước mắt của cậu ta, tim thắt lại. Nhưng trên mặt vẫn cố tỏ ra lạnh lùng.
"Cậu quay về làm gì."
Bàn tay buông thõng của Lộ Trạc dần nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm. Như thể đang kìm nén điều gì đó.
"Tôi... tôi hơi nhớ cô."
Lời vừa dứt, tôi gần như tức đến bật cười. Đừng nói đến khung bình luận, chính tôi cũng muốn m/ắng cậu ta hai câu. Cậu ta là nam chính không đi tìm nữ chính ngọt ngọt ngào ngào, cứ bám lấy tôi - một nhân vật quần chúng làm gì?
Khoảng thời gian đó đúng là tôi không đúng. Tôi cưỡng ép chiếm giữ Lộ Trạc, can thiệp vào quá trình cậu ta khôi phục trí nhớ và gặp gỡ nữ chính. Khó khăn lắm mới biết đường quay đầu, vậy mà cậu ta còn quay lại?
Lộ Trạc thấy tôi không nói gì, biểu cảm trên mặt càng thêm hoảng lo/ạn.
"Trang Niệm, cô nói gì đi chứ..."
Lộ Trạc lúng túng giải thích: "Cô xem, bây giờ tôi là người bình thường rồi, tôi không phải quái vật nữa, hơn nữa tôi đã khôi phục trí nhớ, nhà tôi ở dưới biển cũng có địa vị lắm, tôi có thể xứng với cô rồi..."
Vừa nói, Lộ Trạc không biết lấy từ xó xỉnh nào ra một viên dạ minh châu to gần bằng mặt tôi.
Tôi: "..."
Khung cảnh ngày càng trở nên hoang đường.
Tôi thật sự sợ hàng xóm đi làm về gặp phải sẽ m/ắng chúng tôi là đồ th/ần ki/nh. Vậy nên lặng lẽ mở cửa phòng.
Đang phân vân có nên cho Lộ Trạc vào không, cậu ta đã mượt mà lách vào trong.
Tôi: "..."
Sau khi vào nhà.