Bạn trai bảy năm của tôi mắc chứng mất trí nhớ tạm thời.
Giữa cơn mưa tầm tã, tôi đợi suốt ba tiếng đồng hồ, nhưng anh lại một lần nữa quên mất lời hứa đón tôi.
Đầu óc choáng váng, tôi r/un r/ẩy gửi tin nhắn:
"Em mệt quá, bao giờ anh mới tới?"
Không có tin nhắn trả lời ngay.
Tôi gọi điện, một lần, hai lần...
Cho đến khi điện thoại sắp hết pin, cuối cùng anh cũng bắt máy.
"Có thể đừng gọi điện liên tục được không? Thật sự rất phiền!"
Tôi đứng ch*t lặng tại chỗ, nước mắt hòa cùng nước mưa, từng giọt từng giọt rơi xuống màn hình điện thoại.
Lục Tắc Ngôn bị b/ệnh, tôi không nhớ nổi những thuật ngữ chuyên môn dài dòng và khó đọc kia.
Chỉ nhớ được một câu đơn giản nhất -- anh ấy sẽ chọn lọc để quên đi một vài chuyện.
Trước kia, những gì anh quên đều là chuyện của người khác,
Còn bây giờ, tất cả những gì anh quên đều là về tôi.
Điện thoại rung lên, tôi vội vàng mở ra.
"Được rồi, tối nay anh ở lại tăng ca cùng Vãn Khê, không có thời gian dỗ dành em đâu."
"Em thích dầm mưa thì cứ dầm, đừng lúc nào cũng dùng khổ nhục kế để thu hút sự chú ý, không thấy chán sao?"
Nhìn vào bài đăng mới nhất trên Facebook của cô thư ký nhỏ Tô Vãn Khê:
"Sếp sợ mình bị ướt giày rồi cảm lạnh, nên đã bế mình lội nước, quá là nam tính."
Tôi bỗng thấy tình cảm bảy năm mình gìn giữ giống như một trò đùa.
Về đến nhà, căn phòng vắng lặng.
Trên bàn vẫn còn đặt tờ thực đơn tôi tự tay viết vào buổi sáng.
Hôm nay là kỷ niệm bảy năm yêu nhau của tôi và Lục Tắc Ngôn.
Buổi sáng đã hẹn anh đến đón tôi tan làm, sau đó cùng đi m/ua đồ về nấu cơm kỷ niệm.
Vậy mà anh lại quên mất một lần nữa.
Cắm sạc điện thoại, mở nguồn.
Facebook của Tô Vãn Khê vừa cập nhật một bài viết:
"Hu hu, sếp vậy mà nhớ cả ngày mình vào làm việc được 100 ngày, còn m/ua cả bánh mousse mình thích nhất nữa."
Phần bình luận rất sôi nổi.
"Vãn Khê hạnh phúc quá, ai mà chẳng muốn có một người sếp dịu dàng chu đáo như vậy."
"100 ngày mà cũng nhớ, thật sự quá tâm lý, mình ch*t mê ch*t mệt rồi."
"Chờ Vãn Khê lên chức, sau này chính là bà chủ của chúng ta."
Tôi nhìn vào ảnh đại diện của những bình luận mới hiện lên, tim thắt lại.
Bảy năm rồi, những bài đăng của tôi, Lục Tắc Ngôn chưa từng để mắt tới.
Nhưng lúc này, anh lại hiếm hoi đích thân vào bình luận để giải vây cho Tô Vãn Khê:
"Cô bé da mặt mỏng, bị các em trêu chọc đến mức trốn trong nhà vệ sinh không dám ra ngoài kìa."
Tim như bị ai đ/âm một nhát.
Yêu nhau bảy năm, Lục Tắc Ngôn chưa bao giờ công khai sự tồn tại của tôi.
Trên đường đi làm, chúng tôi luôn gặp nhau và tạm biệt cách nhau hai trạm xe buýt.
Mỗi lần tôi thấy tủi thân, lý do của anh luôn rất đường hoàng: Rạ/ch ròi công tư.
Tắt màn hình điện thoại.
Bỗng nhiên thấy mệt, mệt đến mức chẳng còn sức để gh/en t/uông nữa.
Người rất lạnh, dù đắp chăn cũng không xua tan được cái lạnh thấu xươ/ng.
Trằn trọc mãi, tôi đành mở tivi ra ngồi ngẩn ngơ.
Lục Tắc Ngôn trở về vào lúc đó.
Thấy tôi chưa ngủ, lông mày anh vô thức nhíu lại:
"Sao vẫn chưa ngủ, đợi để cãi nhau à?"
Dưới ánh đèn, gương mặt anh thanh tú, khí chất lạnh lùng.
Bảy năm trôi qua dường như không để lại bất kỳ dấu vết nào trên khuôn mặt anh.
Thứ thay đổi chỉ có tình cảm anh dành cho tôi.
Từ sự cưng chiều chăm sóc ban đầu, trở thành sự thiếu kiên nhẫn như một thói quen.
Tôi mở miệng, cổ họng đ/au rát.
Anh tháo cà vạt, vẻ mặt mệt mỏi.
"Anh tăng ca rất mệt, tâm trạng Vãn Khê hôm nay sụp đổ, anh còn phải an ủi cô ấy, em có thể hiểu chuyện một chút được không?"
Tim hẫng một nhịp, tôi khàn giọng hỏi:
"Cô ấy tâm trạng sụp đổ anh phải an ủi, vậy còn em thì sao?"
"Em cũng rất mệt và buồn, tại sao anh không thể an ủi em lấy một lần?"
Như thể vừa nghe thấy chuyện gì nực cười, anh cười khẩy một tiếng.
Một cuốn sổ ném thẳng vào mặt tôi.
"Lâm Dư, em nhìn xem, anh có dỗ dành nổi không?"
Lục Tắc Ngôn ngày trước rất yêu tôi.
Yêu đến mức vì tôi mà từ chối cuộc hôn nhân gia tộc, yêu đến mức bỏ nhà ra đi để tự mình phấn đấu vất vả.
Nhưng sau một vụ t/ai n/ạn xe hơi, anh mắc chứng mất trí nhớ tạm thời.
Anh sợ quên mất tôi, nên ghi chép tỉ mỉ mọi thứ về tôi vào cuốn sổ.
"Ngày mai là sinh nhật Dư, nhớ tặng quà, nếu không cô ấy sẽ không vui."
"Dư không ăn được xoài, cô ấy bị dị ứng xoài."
Hàng trăm, hàng nghìn dòng về mọi thứ của tôi.
Ban đầu, đó là minh chứng cho việc anh quan tâm đến tôi.
Bây giờ, lại trở thành bằng chứng cho sự đỏng đảnh, giả tạo của tôi.
Anh quên mất vô số đêm tôi cùng anh thức trắng.
Quên mất vì sợ anh đ/au dạ dày, ngày nào tôi cũng dậy từ lúc trời chưa sáng để nấu cháo.
Quên mất hàng nghìn lần tôi đối xử tốt, chỉ nhớ những khoảnh khắc tôi gh/en t/uông, tủi thân.
Thấy tôi không nói gì, anh day day huyệt thái dương, giọng điệu vô cùng chán gh/ét:
"Lâm Dư, có thể đừng lúc nào cũng treo chữ mệt bên miệng được không?"
"Yêu nhau nên là niềm vui, không phải để em truyền tải năng lượng tiêu cực mỗi ngày."
"Em nhìn Vãn Khê xem, người ta nhỏ tuổi hơn em, nhưng chưa bao giờ đỏng đảnh, nh.ạy cả.m như em."
Tôi cảm thấy tim mình như sắp vỡ ra.
"Cô ấy không đỏng đảnh, là vì có người dỗ dành, có người yêu thương."
Lục Tắc Ngôn thiếu kiên nhẫn ngắt lời tôi:
"Em xem, cái gì cũng muốn so sánh, cái gì cũng muốn tranh giành."
"Anh chỉ đơn thuần vì công việc mà giúp đỡ cấp dưới, em cứ phải nhắm vào cô ấy, có ý nghĩa gì không?"
Tôi đỏ hoe mắt, lồng ngựk như bị nhét đầy bông ướt.
"Em không hề nhắm vào cô ấy."
"Em chỉ buồn thôi."
"Buồn vì em làm nhiều như vậy, anh đều quên sạch rồi."
Anh quay đầu nhìn điện thoại.
"Được rồi, đừng tự cảm động nữa."
Anh quay người bước vào phòng tắm.